Người Giữ Miếu - Chương 30 — Đưa nàng ra khỏi rừng
Đám rễ kéo Lâm trượt dần xuống miệng hố. Đất đỏ ào lên, lạnh ngắt, đúng như trong ký ức cậu đã thấy — đúng cái cách trăm năm trước người ta đổ đất lên Khao.
"Cậu không được đi!" Sình gầm lên.
Thằng bé lao tới, hai tay quặp lấy vai Lâm, gồng cái sức trâu mộng của nó kéo ngược lại. Rễ cây siết, Sình giật; rễ kéo xuống, Sình ghì lên. Một thằng người, ghì lại với cả một khu rừng. Gân cổ nó nổi vồng, chân lún sâu xuống bùn, mà nó không buông.
Nhưng quyết định không nằm ở sức của Sình. Nó nằm ở nàng.
Lâm, nửa người đã chìm trong hố, vẫn chìa tấm bài bạc đẫm máu về phía Khao, vẫn ngước nhìn nàng, không một chút sợ hãi.
"Nắm lấy tay tôi, Khao. Về nhà thôi."
Và trong khoảnh khắc giằng xé tột cùng ấy, nửa cô gái trong nàng đã thắng.
Khao — cô gái mười sáu — bước tới. Nàng quỳ xuống bên miệng hố, và đưa bàn tay lạnh ngắt của mình ra, nắm lấy bàn tay đẫm máu của Lâm.
Ngay khoảnh khắc hai bàn tay chạm nhau — máu của người họ Nông cuối cùng, và bàn tay của người con gái họ Nông đầu tiên bị phụ bạc — cả khu rừng rùng mình.
Tiếng gầm rú tắt lịm. Đám rễ cây đang siết Lâm bỗng mềm ra, buông lơi, rồi rút dần trở lại lòng đất. Vũng nước đen thôi sôi sục. Cơn oán khí đặc quánh trăm năm loãng ra, nhẹ đi.
Sình thừa cơ giật mạnh, lôi tuột Lâm khỏi miệng hố.
Lâm bò dậy, thở dốc, rồi vội vàng nhìn xuống cái hố vừa nứt toác. Dưới đáy, lẫn trong đất đỏ và rễ cây, cậu thấy những khúc xương trắng — nhỏ bé, mong manh. Hài cốt của một cô gái mười sáu.
Cậu cẩn thận cúi xuống, gom từng khúc xương, nâng niu như nâng một thứ quý giá nhất đời. Cậu cởi áo ngoài, gói hài cốt nàng lại, ôm vào lòng, áp sát ngực — cùng với tấm bài bạc khắc tên nàng.
"Con đưa cô về," cậu thì thầm.
...
Khao đứng đó, lặng nhìn. Gương mặt nàng giờ đã là gương mặt cô gái — không còn méo mó, không còn đói khát. Nhưng nàng mờ nhạt, chập chờn, như một ngọn nến sắp tắt. Cơn oán trăm năm dịu xuống rồi, nhưng chưa tan hẳn. Lâm hiểu: đưa được nàng ra khỏi cái hố này mới chỉ là một nửa. Nàng còn cần cái đền, cần danh phận, cần cả bản cúi đầu — thì mới thật sự được về nhà, được yên nghỉ. Ranh giới vẫn chưa dứt hẳn.
"Đi thôi cô," Lâm nói. "Theo con ra khỏi đây."
Và điều kỳ diệu xảy ra. Phía trước mặt họ, màn sương trắng đặc quánh trăm năm bỗng tách ra, mở thành một lối đi — một con đường dẫn ra khỏi rừng cấm. Lần đầu tiên sau một trăm năm, rừng cấm mở lối cho người ra.
Lâm ôm hài cốt nàng, cùng Sình, bước theo lối sương ấy. Khao đi sau, lặng lẽ như một làn khói.
Đi ngang qua những bóng người bị giữ trong rừng — thằng Phúng, thằng Khún, bảy người của đêm sương lớn, cả lão Đắc — Lâm thấy bọn họ khẽ động đậy. Khi Khao đi qua, từng cái bóng một quay đầu nhìn theo, rồi chậm rãi cất bước, lẳng lặng đi theo sau nàng. Như thể sợi dây trói buộc tất cả bọn họ vào khu rừng này, cũng đang được nới ra cùng với nàng.
Cả một đoàn — người sống dẫn đường, người chết theo sau — lặng lẽ đi ra khỏi rừng cấm trong sương sớm.
"Lâm..." Sình thì thào, không dám ngoái lại. "Sao... sao bọn họ đi theo mình?"
"Tại bọn họ cũng bị giữ ở đây vì nỗi oán của nàng," Lâm khẽ đáp, mắt nhìn thẳng. "Nàng được nới ra, thì sợi dây buộc bọn họ cũng lỏng theo. Nhưng bọn họ chỉ thật sự được siêu thoát khi nào nàng thật sự về nhà. Tất cả đang đi theo nàng — như đi theo một tia hy vọng cuối cùng." Cậu siết chặt gói hài cốt trong tay. "Cho nên mình không được làm hỏng. Không được để nàng thất vọng thêm một lần nữa."
...
Lối sương dẫn họ ra tới ngưỡng rừng vừa lúc bình minh ló rạng. Lâm nhìn thấy hàng cọc đá "mắt rừng" hiện ra trước mặt — cửa ra. Cậu thở phào, bước nhanh hơn.
Nhưng vừa bước qua hàng cọc, ra tới ngoài, cậu khựng lại.
Cả bản Lũng Mây đã tụ tập ở cửa rừng.
Hàng trăm người, đứng đó từ bao giờ, lặng thinh trong sương sớm, tất cả đều hướng mặt về phía rừng cấm. Vạn chắc đã báo tin, dân bản kéo tới chờ. Lâm định mừng rỡ gọi to.
Nhưng rồi cậu nhìn kỹ những gương mặt trong đám đông ấy. Và máu trong người cậu đông lại.
Lẫn giữa những người dân bản đang sống, có những gương mặt... không nên có ở đó.
Thằng Phúng. Thằng Khún. Bảy người đã chết trong đêm sương lớn. Tất cả những người từng bị kéo vào rừng. Họ đứng đó, lẫn vào đám đông người sống, mặt trắng bệch, ánh mắt trống rỗng, cùng hướng vào rừng.
Người sống và người chết, đứng chung một chỗ.
Cái ranh giới giữa hai cõi, đêm nay, đã mỏng đến mức gần như không còn nữa.
Lâm ôm chặt hài cốt Khao trong lòng, lạnh toát sống lưng.
Chưa xong. Mọi chuyện vẫn chưa xong.