Người Giữ Miếu - Chương 24 — Đắc và rừng
Sình ôm chặt thằng bé con tin, lùi hẳn về phía sau hàng cọc. Vạn đứng chôn chân, khẩu súng trong tay giờ vô dụng — chẳng có viên đạn nào bắn được vào cái thứ trong sương.
Khao đã quay hẳn về phía rừng, về phía lão Đắc vừa lao vào. Cái khối sương khổng lồ ấy từ từ trôi qua hàng cọc, đuổi theo con nợ cuối cùng, nặng nhất của nó.
Rồi từ sâu trong rừng cấm, vọng ra tiếng lão Đắc.
Lâm không nhìn thấy gì — màn sương đã nuốt trọn tất cả. Cậu chỉ nghe.
Đầu tiên là tiếng chân lão chạy, loạng choạng, vấp ngã, lại bò dậy chạy. Rồi tiếng lão gào, the thé, hoảng loạn: "Không! Tránh ra! Tao trả! Tao trả cái neo cho mày! Tránh ra!" Nhưng muộn rồi. Cái neo đã nằm lại ngoài kia, mà cái nợ thì đã khắc vào người lão.
Rồi cái giọng khàn rè quen thuộc cất lên trong rừng, chậm rãi, lạnh lùng, bắt đầu đếm.
*"...một... hai... ba..."*
Tiếng lão Đắc van xin chuyển thành tiếng rú. Lão — kẻ cả đời đẩy người khác ra chết thay mình, kẻ dùng bao nhiêu mạng người làm bia đỡ nợ — giờ đứng một mình trong rừng, không còn ai để đẩy ra trước nữa.
*"...tám... chín..."*
Tiếng rú của lão Đắc vống lên tới đỉnh điểm, rồi—
*"...mười."*
Im bặt.
Tuyệt đối im lặng. Không còn tiếng chân, tiếng thở, tiếng van xin. Chỉ còn màn sương trắng lặng lờ trôi, như chưa từng có ai bước vào đó.
Vạn buông thõng khẩu súng, mặt trắng bệch. Anh ta — người đại diện cho luật pháp, người tin vào còng tay, vào toà án, vào quy trình — vừa chứng kiến một thứ luật khác. Cái luật mà anh ta không bắt giữ được, không xét xử được, nhưng cũng chẳng kẻ nào thoát.
"Lão ta..." Vạn lắp bắp. "Tôi định bắt lão về, xử lão tội giết bảy người, tội giết cụ Khoan..."
"Rừng xử lão rồi," Lâm nói khẽ. "Lão lấy của rừng, lão phải trả. Lão đẩy bao nhiêu người ra chết thay, thì cuối cùng cũng tới lượt lão, không còn ai thế cho lão nữa. Không ai thoát được cái nợ của mình đâu, anh Vạn. Kể cả lão."
...
Phải một lúc lâu, màn sương mới bắt đầu loãng ra, rút dần về rừng. Trời tang tảng sáng. Đêm kinh hoàng lại qua.
Và trên nền đất đỏ trước hàng cọc, cái bọc vải vẫn nằm đó. Cái neo trấn. Cái thứ lão Đắc đánh đổi cả mạng để có, rồi cuối cùng vứt lại để tháo chạy.
Sình đặt thằng bé xuống, định bước tới nhặt. Lâm vội chặn lại:
"Đừng! Đừng ai chạm vào nó. Nó là của rừng — nặng nhất. Ai chạm vào là mắc nợ ngay, là tới lượt mình bị đòi."
Sình rụt phắt tay lại.
Lâm nhìn cái bọc vải. Cậu hiểu, trong cả cái vùng này, chỉ có một người chạm vào nó mà không bị đòi: chính cậu. Người họ Nông. Dòng máu mà Khao đã nhận ra, đã tha. Hơn nữa, cậu đã hứa với nàng — cậu với nàng, theo một nghĩa nào đó, không còn là chủ nợ với con nợ nữa.
Cậu bước tới, quỳ xuống, và nâng cái bọc vải lên bằng cả hai tay.
Không có lực kéo nào. Không có tiếng đếm. Cái bọc nằm yên trong tay cậu, lạnh ngắt.
Lâm chậm rãi mở lớp vải ra.
Bên trong là một tấm bài bạc nhỏ, cỡ bằng bàn tay, đã xỉn đen vì năm tháng. Trên mặt bạc khắc mấy chữ Nôm cổ, nét chạm tỉ mỉ. Lâm không đọc được hết, nhưng cậu nhận ra một chữ — cái chữ mà ông nội đã dạy cậu khi dịch cuốn sổ.
Tên nàng. Khao.
Hoá ra cái "neo" trấn nàng trăm năm, không phải bùa chú gì cao siêu. Đó là chính cái tên của nàng — bị người ta khắc lên bạc, chôn xuống đất, ấn nàng nằm im dưới đó, để không ai còn gọi, không ai còn nhớ. Người ta lấy chính danh tính của nàng làm sợi xích.
Lâm thấy lòng đau nhói. Cậu từng nghĩ "trấn" là dùng phép thuật cao siêu để giam một con quỷ dữ. Giờ cậu mới hiểu: cái xích tàn nhẫn nhất mà người ta dùng để giam một con người, hoá ra chỉ là sự lãng quên. Họ không cần bùa. Họ chỉ cần xoá tên nàng đi, cấm con cháu nhắc tới, biến một cô gái đã chết vì cứu cả bản thành một nỗi sợ không tên. Suốt trăm năm, nàng nằm dưới đất, mang một cái tên mà không ai dám gọi. Còn nỗi cô đơn nào lớn hơn thế.
Ngón tay Lâm run run, lần theo từng nét chữ khắc trên tấm bạc — cái tên Khao.
Và ngay khoảnh khắc ấy, thế giới quanh cậu vụt biến mất.
Không còn hàng cọc đá, không còn Sình, không còn Vạn, không còn buổi bình minh. Cậu bị cuốn phăng vào một dòng chảy lạnh buốt, tối đen — rồi mở mắt ra, cậu thấy mình đang đứng giữa một Lũng Mây khác. Một Lũng Mây của trăm năm trước.
Trước mặt cậu, một đám đông đang dẫn một cô gái mặc áo chàm đi về phía rừng.
Đó không phải ký ức của cậu.
Đó là ký ức của nàng.