Người Giữ Miếu - Chương 22 — Con tin
Vạn nâng súng lên, nhắm thẳng vào lão Đắc. Nhưng lưỡi dao quắm đang gí sát cổ thằng bé khiến anh ta không dám bóp cò. Bắn trượt một li, hoặc lão Đắc giật tay theo phản xạ, là đứa nhỏ đứt cổ.
"Bỏ súng xuống!" Đắc rống lên. "Bỏ xuống không tao cắt cổ nó!"
"Anh Vạn." Lâm khẽ nói. "Hạ súng đi."
Vạn nghiến răng, từ từ hạ nòng súng.
Lâm bước lên, đặt mình vào giữa, giọng bình tĩnh đến lạ — cái bình tĩnh của người đã quá mệt mỏi với chết chóc:
"Ông Đắc. Ông nghe tôi nói đã. Ông giết thằng bé này, giết bọn tôi — rồi sao? Đêm nay sương xuống, Chủ tới đòi ông. Lúc đó ai làm lễ trả nợ cho ông? Người duy nhất trong cái vùng này biết làm lễ giữ miếu, đang đứng trước mặt ông đây. Ông giết tôi, là ông tự ký án tử cho mình."
Lão Đắc khựng lại. Cái lý lẽ ấy đập trúng nỗi sợ lớn nhất của lão. Lão cần Lâm. Lão cần Lâm còn sống và chịu làm lễ.
Lưỡi dao trên cổ thằng bé nới ra một chút.
"Thế thì mày làm đi!" Đắc gằn giọng, nhưng cái run trong giọng đã lộ. "Làm lễ trả nợ cho tao. Tao thả thằng bé. Nhưng cái neo này tao giữ. Tao đào nó cả nửa năm, chết bao nhiêu người mới được nó, tao không trả!"
...
Lâm câu giờ. Cậu cần thời gian — để nghĩ, và để chờ trời tối.
"Ông đào nó cả nửa năm." Cậu nói chậm rãi. "Ông biết về cái neo, về Khao, về giao kèo của bản này. Một kẻ dưới xuôi lên, sao ông biết hết?"
Lão Đắc — kẻ sắp phát điên vì sợ, lại gặp được một thằng chịu nghe lão nói — bỗng tuôn ra, vừa khoe khoang vừa như trút nỗi uất:
"Ông nội tao ngày xưa làm thầy địa lý, đi khắp vùng cao. Ông tao ghi lại trong sổ: bản Lũng Mây có một cái 'của' chôn dưới rừng cấm từ thời lập bản, là vật trấn một con tà nữ, quý vô giá. Cả đời tao mơ cái 'của' đó." Mắt lão sáng rực lên cái ánh tham lam quen thuộc. "Tao lên đây, mở bãi gỗ làm bình phong, vừa kiếm tiền vừa đào. Tao tính hết. Tao biết cả cái luật của rừng, nên tao không bao giờ tự tay giữ của — để bọn làm thuê ôm, chúng nó chết thay tao. Hoàn hảo."
"Còn ông nội tôi?" Giọng Lâm lạnh đi. "Ông làm gì ông nội tôi?"
Lão Đắc cười khẩy, cái cười khiến Lâm sôi máu.
"À, cái lão già giữ miếu. Lão ngoan cố lắm. Tao tới gặp, đề nghị tử tế, chia cho lão một phần, chỉ cần lão làm ngơ cho tao đào. Lão không chịu. Lão còn doạ sẽ báo cho cả bản, sẽ chặn tao." Lão nhún vai, thản nhiên như kể chuyện giẫm chết một con kiến. "Cái đêm đó tao lên miếu lần cuối. Lạ cái — cái lão liệt giường ấy, không hiểu lết kiểu gì mà mò lên được tới chân miếu. Chắc lão đánh hơi thấy tao động tới 'của', ráng tàn hơi bò lên làm cái lễ gì đó. Lão ngồi bệt dưới bệ đá, lưng dựa vào vách miếu, hai cái chân teo duỗi thẳng đơ, tay run run cắm mấy nén hương, mồm lẩm bẩm. Tao bảo lần cuối, lão vẫn lắc, còn quờ tay túm chặt lấy ống quần tao mà gào đòi chặn. Tao hất lão ra một cái thôi — ai ngờ lão già yếu thế, đổ vật xuống như cái cây mục, lật tung cả mâm lễ. Lão nằm đó, không tự dậy nổi, van tao đỡ lão dậy đốt lại hương... Tao kệ. Tao bỏ đi."
Lão Đắc nhếch mép.
"Sáng hôm sau nghe nói lão chết ở bìa rừng. Thì liên quan gì tao? Tự lão ngã, tự cái con quỷ của lão kéo lão đi. Tao có giết đâu."
Lâm đứng chết lặng. Cả người cậu run lên. Vậy là đúng. Cái đêm cuối cùng ấy, ông nội cậu — một người đã liệt giường hai năm, ngày thường chỉ nhờ người bê hương lên thắp hộ — đã gắng chút tàn lực sau rốt mà lết lên miếu, để tự tay làm buổi lễ trả nợ khẩn. Buổi lễ giữ cho cả bản yên, cái buổi lễ thật mà không một người ngoài nào làm thay được. Ông biết Đắc đang chọc vào rừng, biết cái nợ đang phình lên từng đêm, nên ông phải đích thân lên. Vậy mà lão Đắc xông vào, phá ngang, hất ông ngã, làm đứt buổi lễ giữa chừng. Một người giữ miếu đang dở lễ mà bị cắt ngang, thì chính ông biến thành con nợ thế mạng. Và Chủ đã kéo ông đi — lê cái thân tàn ấy từ chân miếu, dọc suốt bìa rừng, tới đúng cái chỗ người ta tìm thấy ông sáng hôm sau, chân trần, mặt hướng vào trong.
Lão Đắc giết ông nội cậu. Lạnh lùng, rồi phủi tay, gọi đó là "tự lão ngã".
Bàn tay Lâm siết lại, run bần bật. Trong một khoảnh khắc, cậu muốn lao tới, muốn bóp cổ cái lão khốn nạn này cho tới chết. Bên cạnh, Sình cũng đã gồng người, đôi mắt thằng bé hiền lành lần đầu rực lửa.
Nhưng Lâm hít một hơi thật sâu. Cậu nhìn con dao trên cổ thằng bé. Cậu nhìn cái bọc vải — cái neo trấn — trong tay lão Đắc.
Và cậu kìm lại.
Giết lão bây giờ thì hả giận, nhưng thằng bé chết, cái neo vẫn ở đó, và Khao vẫn không được về nhà. Cơn giận không giải được gì cả.
Cậu cần cái neo. Cậu cần Khao. Và cậu vừa nghĩ ra một cách để có cả hai — một cách mà lão Đắc, kẻ tưởng mình tính hết, không thể ngờ tới.
"Được." Lâm ngẩng lên, giọng đã trở lại bình thản. "Tôi sẽ làm lễ trả nợ cho ông. Nhưng lễ trả nợ phải làm ở ngưỡng rừng cấm, đúng lúc sương xuống. Ông muốn sống thì theo tôi về cửa rừng. Thả thằng bé hay không tuỳ ông — nhưng ông mà làm nó bị thương, thì cái lễ hỏng, và đêm nay ông chết."
Lão Đắc nhìn cậu dò xét, rồi gật gù, vẫn không buông con tin.
Lâm quay đi, giấu ánh mắt. Cậu đã có cách. Nhưng cái cách ấy, nếu sai một li, thì không chỉ lão Đắc — cả cậu, Sình, Vạn và thằng bé, đều sẽ tan vào sương đêm nay.
Phía xa, mặt trời đang lặn sau dãy núi. Và từ trong rừng cấm, sương trắng lại bắt đầu lặng lẽ bò ra.