Người Giữ Miếu - Chương 14 — Vạn không tin
Vạn lên bản từ sáng sớm, lần này không mặc áo công an mà mặc thường phục, vai đeo cái túi cộm lên những giấy tờ.
"Tôi nghỉ phép mấy hôm," anh ta nói, kéo Lâm ra chỗ vắng. "Chuyện này tôi phải tự làm cho ra nhẽ, chứ báo cáo lên trên, các sếp gạt đi, bảo dân vùng cao mê tín, chết do tai nạn."
Anh ta mở túi, rải ra một xấp giấy ghi chép chi chít.
"Tôi rà lại hết những người chết và mất tích nửa năm nay." Vạn chỉ vào từng dòng. "Cụ Khoan. Thằng Phúng. Thằng Khún. Mấy người trước nữa. Cậu biết điểm chung của tất cả là gì không?"
"Là gì?" Lâm hỏi, dù trong lòng cậu đã có câu trả lời của riêng mình.
"Cái bãi gỗ." Vạn gõ ngón tay xuống giấy. "Tất cả đều dính tới nó. Thằng Khún mua ván. Mấy nhà kia mua cột, mua gỗ. Có người từng làm thuê cho lão Đắc rồi nghỉ. Mà cái mốc thời gian mới đáng sợ: trước khi cái bãi mở, cả chục năm Lũng Mây chẳng có ai chết kiểu này. Bãi mở được nửa năm, thì người chết liên tục. Cậu thấy trùng hợp không?"
Lâm im lặng. Cái mà Vạn gọi là "điểm chung", cậu hiểu theo cách khác: của rừng từ bãi gỗ tuồn vào nhà ai, nhà đó mắc nợ. Nhưng cái mốc thời gian thì hai người đều thấy như nhau — mọi chuyện bắt đầu từ cái bãi gỗ.
"Vậy anh nghĩ sao?" Lâm hỏi.
Vạn hạ giọng, ánh mắt sắc lại: "Tôi nghĩ lão Đắc giết người. Bằng cách nào thì tôi chưa biết — thuốc, hơi độc, hay cái gì đó khiến người ta mất trí đi lang thang rồi chết. Rồi lão dựng hiện trường thành 'ma rừng bắt' để cả bản sợ, không ai dám tố cáo, không ai dám bén mảng tới cái bãi của lão. Cái trò mê tín ở vùng này là tấm bình phong hoàn hảo cho lão."
Lâm nhìn anh ta. Cái lý lẽ của Vạn chặt chẽ, logic, và sai. Nhưng cậu không buồn cãi. Bởi vì dù đi từ hai con đường ngược nhau, cả hai đều dừng lại ở cùng một cái tên: Đắc.
"Tôi với anh nghĩ khác nhau về cách người ta chết," Lâm nói chậm rãi. "Nhưng tôi đồng ý với anh một điều: cái lão Đắc đó là gốc của mọi chuyện. Chặn được lão, là chặn được phần lớn."
Vạn nhếch mép: "Ít ra cậu cũng không mê tín đến mức vô dụng. Được, vậy hợp tác. Cậu rành cái bản này, rành cái lão thầy cúng. Tôi rành điều tra. Tôi cần biết lão Đắc thực sự đang làm gì trong cái bãi đó."
...
Hai người lần mò trở lại khu vực gần bãi gỗ, lần này đi vòng đường rừng, nấp trên một mỏm cao nhìn xuống.
Vạn rút ra một cái ống nhòm cũ, quan sát một lúc lâu, rồi đưa cho Lâm, giọng khó hiểu:
"Cậu xem cái khu quây bạt kia. Tôi theo dõi mấy hôm rồi. Lạ lắm."
Lâm áp mắt vào ống nhòm. Cái khu quây bạt sát ranh rừng cấm — chỗ lão Đắc bảo là "đào móng nhà kho" hôm trước — giờ đã rộng ra nhiều. Không phải một cái hố móng. Mà là cả chục cái hố, đào theo hàng lối ngay ngắn, như người ta kẻ ô bàn cờ. Mấy người làm đang cắm cọc, căng dây, đo đạc, rồi đào từng ô một.
"Cậu thấy chưa," Vạn nói. "Một thằng buôn gỗ thì đào đất làm gì? Mà đào kiểu đó — chia ô, đánh dấu, đào có hệ thống — đó là đào tìm. Lão đang tìm cái gì đó chôn dưới đất. Tìm rất bài bản, như biết chắc nó ở quanh đây."
Lâm hạ ống nhòm xuống, tim đập dồn. Đào tìm. Tìm thứ gì đó chôn sẵn, ngay sát ranh rừng cấm.
Trong đầu cậu, những mảnh ghép bắt đầu khớp vào nhau, lạnh người. Giao kèo thời lập bản. Một cô gái bị "tế" để "giữ của cho rừng". "Của". Lão Đắc lên đây nửa năm, vừa đốn trộm gỗ nghiến, vừa lén đào bới đúng cái dải đất sát rừng cấm. Lão không lên đây chỉ vì gỗ.
Lão lên đây vì cái "của" trong giao kèo. Lão đang đào tìm nó.
"Anh Vạn," Lâm nói khẽ, "lão không tìm vàng đâu. Lão tìm thứ liên quan tới cái chuyện cũ của bản này — cái chuyện mà không ai dám nhắc."
Vạn cau mày, định hỏi, nhưng rồi anh ta lại thôi. Có lẽ anh ta cũng bắt đầu thấy cái lý lẽ gọn gàng của mình không bọc trọn được mọi thứ.
...
Lúc hai người rút về, Vạn bỗng dừng lại, móc trong túi ra một tờ giấy gập, đưa cho Lâm, vẻ mặt nghiêm trọng hẳn.
"Còn cái này. Tôi định để sau mới nói, nhưng thôi, cậu nên biết. Tôi đi hỏi mấy người làm thuê cũ ở bãi. Một thằng kể với tôi — nó thề là thật."
Lâm mở tờ giấy. Đó là mấy dòng Vạn ghi lại lời khai.
"Khoảng bốn, năm hôm trước khi cụ Khoan chết," Vạn nói chậm, từng chữ, "có người thấy lão Đắc đích thân lên tận miếu. Lên gặp ông cậu. Hai người cãi nhau to. Thằng làm thuê đứng xa, không nghe rõ, chỉ thấy lão Đắc tức tối quát tháo, còn cụ Khoan thì chặn ngay cửa miếu, nhất quyết không cho lão bước qua hàng cọc vào rừng cấm."
Lâm ngẩng phắt lên.
Vạn nhìn thẳng vào mắt cậu, hạ giọng:
"Năm hôm sau, ông cậu — một người liệt giường — chết ở bìa rừng cấm. Cậu vẫn nghĩ đó là trùng hợp à?"