Nén Nhang Cắm Ngược - Chương 2: Ma hành con nhỏ
Suốt đêm đó, cả nhà ba anh em họ Giàng luôn sáng đèn. Từ nghĩa địa trở về đã được một lúc, nhưng chưa ai là hết sợ hãi. Như mọi lần, A Dở nép một góc, run cầm cập bên cạnh A Dơ. Nỏ Hành là anh lớn nên luôn cố bình tĩnh để giải quyết mọi việc, dù vậy, gương mặt vẫn không giấu nổi sự sợ hãi. Dù đã là bố của một cậu con trai, đây cũng chỉ mới là lần đầu tiên Nỏ Hành chứng kiến sự việc hãi hùng như vậy, thậm chí còn nghe được cả giọng của người chết. Nhớ lại khung cảnh ở nghĩa địa, với một nén nhang cắm ngược, Nỏ Hành đột nhiên sởn da gà. Nó đang nghĩ tới vợ nó cùng thằng A Púa ngủ ở dưới nhà dưới, chẳng hiểu sao nó cứ có dự cảm không lành.
Trưởng bản mới tên Vàng Phai Chinh, cùng thầy Dở mủ được xem là người dạn dĩ trong bản, ma rừng thì họ thấy nhiều, chứ nén nhang cắm ngược thì cũng là lần đầu tiên. Điều đó có nghĩa vong hồn người đã chết đang kêu oán, rằng trong lúc tang ma đã có kẻ có ý mạo phạm thi thể, khiến vong hồn không được siêu thoát. Và vì kể từ đám tang tới lễ cúng “ùa plì”, gia đình không tổ chức thêm lễ cúng nào nên người chết không có cơ hội để trỗi dậy sớm hơn. Hẳn vong hồn ông A Tu đã chịu đựng suốt một năm trời để đợi đến ngày hôm nay.
Càng nghĩ, trưởng bản Phai Chinh càng tức giận, bởi trưởng bản cũ Giàng A Tu thuộc tầng lớp vai vế, đáng tôn kính của làng nên việc báng bổ ông, thậm chí còn mạo phạm xác chết khiến vong hồn ông không thể siêu thoát suốt một năm trời là việc không thể chấp nhận được, cả bản Hua Rốm nhất định phải tìm ra kẻ đó để xử theo lệ bản.
Ánh mắt của thầy Phai Chinh và Dở mủ không ai bảo ai đều tìm đến ba anh em Nở Hành, A Dơ và A Dở. Họ có lý do để nghi ngờ ba anh em chúng nó, bởi trên bát nhang chỉ có ba nén nhang ba anh em thắp, mà lại chỉ một trong ba nén bị cắm ngược lại. Điều đó chẳng phải vong hồn ông A Tu đang muốn nói trong ba người con của mình, có một đứa đã dở trò với xác chết của ông trong lễ tang một năm trước hay sao?
Nỏ Hành hiểu ánh mắt của hai thầy đang ám chỉ điều gì, nên đã nhanh chóng khẳng định bản thân, cũng như hai em chắc chắn sẽ không làm như vậy, nhưng, ngay cả bản thân nó cũng không giải thích được tại sao lại có chuyện nén nhang cắm ngược như vậy. Nỏ Hành đề xuất, hay đợi trời sáng hẳn, sẽ đi mời thầy cúng về gọi vong hồn bố lên hỏi cho ra nhẽ, vì thầy Dở mủ cũng chỉ là thầy cúng dẫn đường, không có khả năng nói chuyện với người âm. A Dơ cũng đồng ý với anh trai, suốt lễ “ùa plì”, lại bị dọa suýt đái ra quần ở nghĩa địa đã đủ rút sạch sực lực của nó rồi. Hiện tại, nó chỉ muốn được ngả lưng xuống giường ngủ mà thôi. Con A Dở không nói gì, vì ai cũng biết nó đang sợ nên cũng không hỏi gì thêm. Trong ba anh em, đứa ít bị nghi ngờ nhất có lẽ là nó, ai đời một đứa con gái lại dám mạo phạm thi thể của bố ruột đến nỗi để vong hồn bố đội mồ sống dậy như thế chứ.
Cứ thế, Nỏ Hành xuống nhà dưới đi ngủ với vợ con, A Dơ và A Dở thì mỗi đứa một góc nhà trên, vất vưởng nửa tỉnh nửa mê, riêng thầy Phai Chinh và Dở mủ thì không ngủ nổi. Họ ngồi bên bếp lửa lập lòe sáng tối, nói chuyện qua lại, đến giữa buổi nhạt miệng lại sai con A Dở chạy đi lấy bình rượu rắn ngâm ra cho họ uống. A Dở nhìn con rắn chết trong bình rượu màu vọng, chẳng hiểu sao lại nhìn ra mặt ông A Tu, dính đầy máu me nham nhở, cái miệng há hốc, thè ra một cái lưỡi dài, máu đỏ lòm chảy ròng ròng, nhuốm đỏ thứ chất lỏng màu vàng khi nãy.
Con A Dở sợ quá, nhưng vẫn cố bình tĩnh vì sợ sẽ làm đổ bình rượu. Đưa rượu xong, nó lại nép người vào thằng A Dơ, run cầm cập. A Dơ khẽ đặt tay lên vai em gái động viên, hai đứa nó là anh em sinh đôi nên có lẽ tâm linh tương thông. Ngoài nỗi sợ ra, dường như cả hai còn có thể đọc được thứ uẩn ức bên trong không thể nói ra.
Trời tờ mờ sáng, anh em A Dơ và A Dở đã chợp mắt từ lúc nào, trong khi thầy Phai Chinh và Dở mủ cũng đã ngà ngà say. Dù vậy, họ vẫn gọi hai đứa nhỏ tập hợp Nỏ Hành, cùng mọi người trong bản để tìm ra thủ phạm, cũng như việc kẻ đó đã mạo phạm thi thể người chết như thế nào. A Dở nghe lời, toan đi gọi anh cả thì một anh thanh kinh hãi đã vang lên từ nhà dưới.
Mọi người hoảng hốt nhìn nhau rồi cùng chạy xuống. Ngay khi nhìn thấy khung cảnh trước mặt, con A Dở đã ngã khuỵu ngay xuống sàn nhà, hai tay ôm đầu hú hét như bị ma nhập. A Dơ cũng khó đứng vững, mắt trợn trừng hết nhìn anh trai, chị dâu, rồi lại nhìn thằng cháu A Púa đang quằn quại trong vũng máu giữa sàn nhà. A Púa ôm bụng, không ngừng kêu la có con gì đó đang ăn nội tạng mình. Nỏ Hành và vợ xót con, nhưng cũng không biết phải làm gì.
Thầy Dở mủ lúc này đã ngà ngà say, vẫn tới để kiểm tra cho A Púa. Thầy quan sát thấy vùng bụng thằng bé đã biến thành màu đen sì, còn liên tục chuyển động như có con gì đó đang bò trườn bên trong. Thầy thử đặt tay lên nhưng lại đột nhiên rụt lại, hai mắt trợn trừng nói Nỏ Hành phải mau chóng gọi thầy bắt ma về nếu không sẽ không cứu được thằng A Púa đâu. Vợ Nỏ Hành không tin, muốn đưa con đi bệnh viện, nhưng sau khi chứng kiến sự việc ở nghĩa địa, Nỏ Hành càng tin lời thầy Dở mủ hơn. Nó co chân chạy thật nhanh đi tìm thầy bắt ma, như thể nếu chậm một bước, thằng A Púa sẽ chẳng còn giữ được tính mạng nữa.
Lúc Nỏ Hành đưa được thầy bắt ma về thì thằng A Púa cũng đã lịm đi vì kiệt sức, miệng nó vẫn hộc máu đỏ tươi, vùng bụng vẫn đen kịt, và không ngừng chuyển động. Thầy bắt ma nhanh chóng chuẩn bị để làm lễ, đặt thằng A Púa vào trong một chiếc hộp gỗ, rưới máu tươi lên trong rồi không ngừng niệm gì đó mà mọi người nghe không hiểu. Chỉ thấy gương mặt thầy bắt ma căng cứng, mắt trợn trừng, trong khi bên trong chiếc hộp liên tục phát ra khi thì những âm thanh rợn người, khi thì giọng non nớt của thằng A Púa kêu khóc thảm thiết.
Gương mặt thầy bắt ma càng lúc càng đổ nhiều mồ hôi, các nếp nhăn xô vào nhau trông vô cùng gớm ghiếc. Một hồi, thầy bắt ma hét lên một tiếng dài, sau đó là ngã vật ra sàn. Mọi người đang không hiểu chuyện gì thì hú hét điên loạn khi thấy từ trong chiếc hộp gỗ chui ra một con rắn đen, với cái miệng mở rộng, cùng chiếc lưỡi dài thòng. Miệng nó mấp máy, nhưng lại phát ra tiếng người.
“Là mày!” - Con rắn đen trườn tới chỗ Nỏ Hành, hai mắt xanh lè nhìn trực diện thằng con trai.
“Là mày!” - Con rắn lại trườn tới chỗ A Dở, giọng cười man rợ phất ra. Và cuối cùng, nó trườn thật nhanh tới trước mặt A Dở, ánh nhìn tưởng như có thể nuốt chửng con bé đến nơi.
“Hay, là mày? Hahaha”
Lúc này, thầy bắt ma đột nhiên ngồi dựng dậy, con rắn cũng nhanh chóng trườn khỏi căn nhà gỗ, trốn vào những bụi cây rậm rì. Thầy bắt ma liền thở hắt ra, kêu mọi người đi xem tình trạng của đứa bé. Vợ chồng Nỏ Hành vội chạy tới mở chiếc hộp gỗ, bế thằng A Púa người ướt nhẹp mồ hôi ra ngoài. Chỗ vùng đen và ngọ nguậy ở bụng đã biến mất, da thằng bé đã hồng hào trở lại, chỉ có điều, nó vẫn mê man nửa tỉnh nửa mê khiến vợ chồng Nỏ Hành vẫn không thôi lo lắng.
Trong khi thầy Phai Chinh và Dở mủ tiễn thầy bắt ma ra về, A Dở cũng lặng lẽ rời khỏi nhà, A Dở lo lắng nên đi theo em gái. Ra đến một bãi đất trống, A Dở không kìm được mà bắt đầu gục xuống rồi nôn thốc nôn tháo, cả người bợt đi vì hoảng sợ. A Dơ chạy tới vỗ lưng cho em gái, nhưng lại bị A Dở đẩy ra. Rồi, nó hóa điên xông tới túm cổ áo A Dơ, răng nghiến kèn kẹt.
- Là mày, tất cả là tại mày! Mày chính là nguyên nhân khiến bố tao chết rồi còn về hành cháu tao, giờ còn định giết cả anh em tao. Tao ghét mày!
A Dở nhìn A Dơ bằng ánh mắt sắc lạnh, nói với anh trai, nhưng lại đang như nói với ai khác. Hai hàng nước mắt chảy dài, nó khuỵu xuống, khóc một hồi, rồi lại nôn một hồi. Mùi hôi thối của xác bố thoang thoảng đâu đây, xộc vào mũi nó rõ mồn một.
Đêm tối, khi tất cả đều đã mệt mỏi, A Dở đã ngủ mê man mấy tiếng liền khiến Nỏ Hành và A Dơ vô cùng lo lắng. Vợ Nỏ Hành vẫn ở nhà dưới trông thằng A Púa, nhưng cũng một lúc lâu không thấy động tĩnh gì, nên Nỏ Hành mới bảo A Dơ trông A Dở, để nó xuống nhà dưới xem vợ con nó thể nào.
Tuy nhiên, lúc Nỏ Hành mở cửa ra lại chỉ thấy mỗi thằng A Púa nằm thẳng đuột trên giường, còn không thấy mẹ nó đâu. Nỏ Hành lên tiếng gọi vợ, nhưng phải mất một lúc, vợ Nỏ Hành mới mở cửa buồng, đi ra. Nhưng, điệu bộ của vợ chợt khiến Nỏ Hành sửng sốt.
- Mày… - Nỏ Hành ấp úng. - Mày… không… không phải là…
Nỏ Hành chưa nói hết câu, vợ nó đã lao tới, đầu tóc lõa xõa như người điên, tay cầm chai rượu đưa lên miệng tu ừng ực. Vợ Nỏ Hành loạng choạng say, lao tới chỗ thằng con trai đang ngủ li bì, không nói không rằng, dùng hai tay banh miệng nó ra rồi đổ rượu vào. Thằng bé sặc rượu, tỉnh dậy, ho sặc sụa rồi gào khóc trong sợ hãi. Nỏ Hành lao tới cản vợ, nhưng bị cô đập thẳng chai rượu vào đầu, máu chảy ra giàn giụa. Máu tươi càng chảy, vợ Nỏ Hành càng sảng khoái, tay nhặt mảnh thủy tinh dưới sàn, đi tới chỗ thằng con đang khóc lóc. Vợ Nỏ Hành nhe răng, để lộ cái lưỡi đen đúa, dài thòng, đưa qua đưa lại như lưỡi rắn. Nó dần tiến về phía thằng A Púa, lưỡi chảy dãi một cách thèm thuồng. Hai đồng tử xanh lè của nó nhè thẳng cuống họng thằng nhỏ, lao tới và “phập”.
Nỏ Hành hét lên đầy kinh hãi, nhưng khi nhìn kỹ lại chỉ thấy cánh tay A Dở đang chảy máu ròng ròng, trên đó còn in rõ dấu răng của vợ Nỏ Hành. Lúc nãy, trong lúc nguy cấp, chính A Dở đã xuất hiện kịp lúc để che chắn cho cháu trai.
Nhân cơ hội đó, Nỏ Hành lao tới ôm ghì lấy vợ, giọng nó khản đặc.
- Mày… Không! Bố… A Hành xin bố hãy dừng lại đi!
A Dở ôm cánh tay đầm đìa máu của mình, khóc không thành tiếng, nhìn chị dâu đang gầm gừ thoát ra khỏi vòng tay anh trai. Mà không phải! Đó không còn là vợ Nỏ Hành nữa, bên trong cơ thể chị dâu nó, đích thị là vong hồn của bố nó.
Vợ Nỏ Hành nhìn chằm chằm A Dở, răng nghiến “ken két”, nhưng giọng phát ra lại ồm ồm quen thuộc.
“Nếu không mau tìm ra đứa nào đã mạo phạm thi thể ta, ta sẽ giết hết, kể cả có là con, ta cũng giết hết!”
Hét xong, vợ Nỏ Hành cũng kiệt sức, ngã gục rồi ngất lịm. Nỏ Hành ngồi bệt, thở phào vì vừa mệt vừa sợ. Trong khi, A Dở đi tới chỗ A Púa, ôm thằng cháu nhỏ vào lòng. Không gian đặc quánh mùi máu tanh, cả nhà ai cũng đã kiệt sức vì cơn ác mộng kinh hoàng này mãi chưa kết thúc. Một hồi lâu, Nỏ Hành với A Dở mới nhìn nhau, bốn mắt trợn trừng kinh hãi, đồng thanh hỏi.
- A Dơ đâu rồi?!