Lục Bình Trôi Ngược - Chương 23 - Đứa Con Được Sinh Ra Từ Máu
Trời mưa tầm tã. Tôi ngồi trong căn chòi giữa ruộng, ôm lấy ngực mình như giữ lại linh hồn đang rách toạc. Cơn đau không còn vật lý, mà là nỗi trống rỗng lan từ tim đến tận xương.
Một tiếng khóc vang lên.
Không phải từ ngoài. Mà từ trong tôi.
Tôi gục xuống nền đất. Từ bụng tôi, máu chảy ra từng giọt. Không đau. Nhưng khi tôi mở áo ra, tôi thấy dấu tay… nhỏ xíu… ấn từ bên trong lồng ngực tôi ra ngoài.
Một sinh linh… đang tìm đường ra.
Tôi hét. Nhưng không ai nghe. Cả cánh đồng chìm trong câm lặng.