Lục Bình Trôi Ngược - Chương 22 - Đêm Không Có Gương Mặt
Sau đêm đó, tôi không còn thấy mặt mình trong bất kỳ tấm kính nào. Không gương, không cửa sổ, không mặt nước. Tôi là người không có mặt.
Nhưng bóng của tôi… có hai đầu. Một lớn, một nhỏ. Cùng chuyển động.
Mỗi khi trời mưa, tôi nghe tiếng bước chân thứ hai chạy theo mình. Mỗi khi ngủ, tôi thấy mình ngủ trên mặt nước, và dưới lớp nước là tôi thứ hai – đang mở mắt chờ tôi chìm xuống.
Người ta bắt đầu sợ tôi. Hàng xóm tránh mặt. Mấy đứa nhỏ nhìn tôi rồi khóc thét.
Tôi hiểu. Tôi đã trở thành “kẻ ở giữa”. Không còn là tôi. Cũng chưa hẳn là nó.