Lục Bình Trôi Ngược - Chương 24 - Xác Không Tên và Vòng Luân Hồi Bị Bẻ Gãy
Sáng hôm sau, dân làng phát hiện một thân thể nằm bất động giữa chòi.
Là tôi. Nhưng không có tim.
Trên ngực tôi – là một vết rạch – và từ đó… mọc ra một cánh tay bé con, tím bầm, khô đét, như một thai nhi bị chối bỏ giữa chừng.
Không ai dám động vào. Sư thầy đến, đọc kinh ba ngày ba đêm. Rồi chôn cả hai xác – tôi và “nó” – chung một mộ, không tên.
Tôi không còn tồn tại. Nhưng trong những đêm trăng ngả đỏ, người ta vẫn thấy một bóng người ôm con đi quanh mé rạch Mưng… hát ru bằng giọng nam:
“Ầu ơ… xác con sinh máu cha, Kiếp này dứt… nhưng máu còn trôi…”