Lục Bình Trôi Ngược - Chương 21 - Tấm Gương Âm Cuối Cùng
Sau nghi thức, tôi gần như kiệt sức. Nhưng thầy bảo chưa đủ. Linh hồn đã bị chia, muốn hoàn tất phải soi gương âm lần nữa – để nhìn thấy chính mình, hoặc thứ còn lại.
Tôi ngồi trước chiếc gương cũ lần đầu soi, lần này là ban ngày. Không trăng, không chiêng. Chỉ có tôi, và nó.
Trong gương, tôi thấy hai người. Một là tôi – mắt trũng sâu, xanh xao. Một là đứa bé – giờ đã là thanh niên, mang chính khuôn mặt tôi… nhưng không có lòng trắng trong mắt.
Nó nói:
— “Mày sống phần xác. Tao sống phần hồn. Muốn tách, một người phải chịu chết thật.”
Tôi đập vỡ gương.
Trong mảnh vỡ, tôi vẫn thấy mắt nó nhìn chằm chằm.