Lục Bình Trôi Ngược - Chương 14 - Trở Lại Bến Rạch Mưng
Tôi trở lại rạch Mưng khi trời chưa kịp sáng. Không còn sương, không còn gió. Nước đứng im như mặt gương chờ soi. Tôi đứng ở đúng nơi mình từng thấy bà, từng thấy đứa bé. Nhưng lần này, không ai hiện ra.
Tôi thả xuống một bọc nhỏ: trong đó là mảnh áo đỏ của bà, vết máu của tôi, và một cánh hoa lục bình ép khô. Như một lễ tống tiễn.
Bỗng từ xa, tiếng trẻ con khóc vọng về – nghẹn, nấc, như từ đáy rạch dội lên. Rồi im bặt. Bầu không khí lạnh đi vài độ.
Tôi hiểu… nó chưa chịu đi.