Lục Bình Trôi Ngược - Chương 13 - Đêm Vỡ Thai và Hồn Trở Lại
Tôi sốt cao suốt ba ngày.
Mỗi giấc ngủ là một lần tôi thấy cảnh tượng một người đàn bà đang rạch bụng mình giữa bến rạch – máu đổ tràn, đứa bé chui ra mà không khóc. Mặt đứa bé luôn quay về phía tôi.
Trong mộng, tôi nghe tiếng tim mình đập… không phải trong ngực, mà bên trong bọc vải.
Tối hôm thứ ba, khi sốt hạ, tôi tỉnh dậy thì thấy căn phòng nồng mùi máu. Bọc vải giờ đã mở. Trên nền gạch là một vệt đỏ kéo dài… và dấu bùn lấm lem như ai vừa mới bước vào từ rạch nước.
Tôi chạy ra. Ngoài hiên, bà ta đứng đó – bế đứa bé. Nhưng lần này, đứa trẻ… mở mắt.
Và mắt nó, là mắt tôi.