Lục Bình Trôi Ngược - Chương 15 - Huyết Lệ và Đứa Con Không Thuộc Về Tôi
Đêm đó, tôi mơ thấy mình đang bế đứa bé. Nhưng không phải trong nhà, mà giữa miếu Âm Nương. Xung quanh là hàng chục bóng người mặc áo tang, mặt không có mắt, chỉ chảy máu từ hốc trống.
Tôi muốn bỏ chạy. Nhưng đứa bé trong tay nặng như chì. Nó mở miệng. Không khóc. Chỉ trào máu. Máu từ mắt. Máu từ miệng. Rồi máu từ tôi cũng chảy theo, từ tai, từ mũi. Tôi đau đến muốn chết mà không buông được nó.
Tỉnh dậy, ga giường tôi ướt sũng. Không phải mồ hôi. Là máu mũi – vẫn còn tươi.
Trên tường, có hàng chữ viết nguệch ngoạc:
“Con là của mẹ. Không phải của mày.”