Lục Bình Trôi Ngược - Chương 12 - Đứa Trẻ Trong Bọc Vải
Tôi mang nó về.
Đêm đầu tiên, tôi đặt bọc vải bên cạnh giường. Không dám mở. Nhưng nửa đêm, tôi nghe tiếng ru khe khẽ vọng từ bên trong:
“Ầu ơ… con ngủ đi, Đừng mở mắt… khi cha chưa nhìn…”
Tôi bật dậy. Bọc vải cựa mình. Tôi hoảng loạn, vơ lấy đèn pin. Nhưng khi chiếu vào, chỉ là một tấm khăn trắng sạch sẽ. Không có gì bên trong.
Sáng hôm sau, trên nền gạch nơi tôi đặt bọc, có một dấu chân nhỏ xíu in máu.