Lục Bình Trôi Ngược - Chương 11 - Lễ Gọi Tên và Giao Ước Huyết Hồn
Đêm đó, tôi mang theo hũ máu nhỏ lấy từ lần lễ thế mạng trước, trở lại mộ bà.
Tôi dùng máu viết lên tấm gỗ mục cái tên mà mình vừa gọi: “Mẫn”. Viết xong, gió tắt. Không một tiếng động. Cây cối im phăng phắc. Rạch nước đen sì phản chiếu trăng đỏ lựng như máu.
Một âm thanh vỡ toang từ dưới đất vọng lên. Mộ nứt. Từ khe nứt ấy… một làn khói trắng chui ra, cuộn thành hình người đàn bà ôm con, mặt phủ tóc.
Bà không nói gì. Chỉ gật đầu. Rồi đưa tay, dâng đứa trẻ về phía tôi.
Một giọng trầm u ám vang lên trong đầu tôi:
“Khi tên đã gọi… hồn có thể ở lại. Nhưng máu… phải trả.”
Tôi không hiểu. Nhưng cũng không dám hỏi. Bà biến mất. Trong tay tôi lúc ấy… là một tấm vải quấn kín, bên trong nhẹ hẫng, như bọc tro.