Lễ Cúng Đổi Mạng - Chương 7: Lễ Lần Hai
Đừng để họ làm lễ lần hai.
Dòng tin nhắn nằm trên màn hình điện thoại của Nguyễn Hoài Nam như một vết cắt mới.
Anh đọc đi đọc lại, từng chữ một, trong khi chiếc xe bán tải của Đặng Khánh Vy chạy dọc theo con đường ven mương về phía nhà họ Nguyễn. Ngoài cửa kính, An Khê trôi qua dưới màn mưa mỏng: những bức tường rêu cũ, những biển quảng cáo dự án mới, những căn nhà đang sửa mặt tiền để đón khách du lịch tâm linh, những đám ruộng bị rào tôn xanh chờ san lấp. Tất cả giống như một ngôi làng đang cố khoác lên mình tấm áo hiện đại, nhưng bên dưới vẫn là lớp đất ẩm chôn đầy lời nói dối.
Khánh Vy liếc sang màn hình trong tay Nam.
“Lại từ số của Linh?”
Nam gật đầu.
“Tin nhắn có lưu lại không?”
“Có.”
“Chụp màn hình đi.”
Nam làm ngay. Lần này tin nhắn không biến mất. Nó nằm trong hộp thư như một tin nhắn bình thường, nhưng chính sự bình thường đó lại khiến anh bất an hơn. Những cuộc gọi và tin nhắn trước đều đến rồi tan mất như khói nhang. Còn câu này ở lại, như một lời cảnh báo muốn được dùng làm bằng chứng.
Khánh Vy giảm tốc khi xe đi qua cổng dự án An Lạc Viên. Cổng tạm được dựng bằng khung sắt sơn trắng, phía trên treo băng rôn “Khu nghỉ dưỡng tâm linh An Lạc Viên - Giai đoạn chuẩn bị mặt bằng”. Sau hàng rào tôn, vài máy xúc đứng im dưới mưa, gầu sắt cắm xuống bùn. Những lá cờ nhỏ màu đỏ, vàng, xanh cắm dọc lối vào công trường, ướt sũng và rũ xuống.
Ở một góc cổng, Nam thấy có một bàn lễ nhỏ mới đặt.
Một mâm trái cây, ba chén nước, một bát hương, vài bó nhang chưa đốt và cuộn chỉ đỏ đặt trong đĩa sứ trắng.
Anh nhìn theo đến khi xe chạy qua.
“Cô thấy không?”
“Cuộn chỉ đỏ?”
“Ừ.”
Khánh Vy không quay đầu, nhưng giọng cô trầm hơn. “Dự án làm lễ động thổ lại vào ngày mai. Tôi mới nghe tin sáng nay.”
“Động thổ lại?”
“Lễ trước bị hoãn vì hồ sơ mặt bằng chưa xong. Nếu nhà anh ký đất, họ sẽ làm lễ an đất trước, rồi gộp với lễ động thổ của dự án.”
Nam nắm chặt điện thoại.
“Linh bảo đừng để họ làm lễ lần hai.”
Khánh Vy đáp chậm: “Có thể lễ lần hai không chỉ là lễ dự án.”
Nam hiểu ý cô.
Lễ cúng đổi mạng đầu tiên đã lấy Linh. Nếu bí mật bị đào lên, nếu những người từng hưởng lợi bắt đầu bị chỉ đỏ đánh dấu, cách dễ nhất với họ là tìm một người khác để gánh tiếp. Một người trở về đúng lúc, có liên hệ máu mủ, mang mặc cảm, và đang cầm vật chứng có thể phá nát cả nhà.
Nam nhìn cổ tay phải của mình. Vết đỏ ba vòng vẫn còn, nhạt nhưng rõ. Nó nằm ngay dưới da như một lời nhắc.
Anh chính là người được chọn lần này.
Xe dừng cách nhà họ Nguyễn khoảng hai trăm mét, dưới một tán me già bên đường. Khánh Vy tắt máy, kéo phanh tay.
“Chúng ta không vào bằng cổng chính.”
Nam nhìn cô. “Cô biết đường?”
“Trong hồ sơ cũ có sơ đồ nhà. Phía sau phòng thờ từng có cửa phụ thông ra sân sau. Nếu cửa đó bị bịt sau đêm Linh chết, dấu vết có thể vẫn còn ở mặt ngoài.”
“Cô đem theo lệnh khám xét không?”
“Không.” Khánh Vy nhìn thẳng anh. “Và tôi cũng không nên xuất hiện trong nhà anh bây giờ với tư cách công an. Nếu gia đình anh biết tôi đang giữ bản sao dữ liệu, họ sẽ gọi người can thiệp trước khi tôi kịp làm thủ tục.”
“Vậy cô đi cùng tôi với tư cách gì?”
“Người chứng kiến.”
Nam im lặng.
Khánh Vy lấy từ hộc xe một chiếc áo mưa đen, đội mũ lên. Cô đưa Nam một chiếc khác.
“Anh giữ vật chứng bên người. Nếu có chuyện, ưu tiên rời khỏi đó, không đối đầu.”
Nam cười nhạt. “Tôi tưởng cô là công an.”
“Vì là công an nên tôi biết có những lúc đối đầu chỉ khiến chứng cứ biến mất nhanh hơn.”
Câu đó khiến Nam không phản bác được.
Hai người rời xe, đi men theo con mương phía sau dãy nhà. Con đường đất trơn, cỏ dại mọc cao đến đầu gối. Mưa nhỏ nhưng dai, thấm vào cổ áo, vào tay, vào cả những vết nứt trong trí nhớ. Nam đã lâu không đi lối này. Ngày nhỏ, anh và Linh từng vòng ra sau nhà để hái khế, bắt chuồn chuồn, trốn mẹ mỗi lần bà bắt hai anh em đi lễ chùa. Phía sau nhà họ Nguyễn khi ấy có một khoảng sân hẹp, một bể nước xi măng, giàn mướp, chuồng gà và cánh cửa gỗ nhỏ thông vào phòng thờ. Cửa đó dùng để đưa đồ cúng vào những ngày giỗ lớn.
Sau đêm Linh chết, Nam không bao giờ nghĩ đến nó nữa.
Hoặc đúng hơn, anh đã ép mình quên đi.
Họ đến bờ tường sau nhà họ Nguyễn khi trời sẫm hơn. Tường rêu phủ loang lổ, nhiều chỗ đã nứt. Phía trong vọng ra tiếng người nói, không rõ lời. Khánh Vy đưa tay ra hiệu im lặng, rồi chỉ vào một đoạn tường thấp gần gốc chuối. Nam nhận ra chỗ đó ngày xưa có thể trèo qua.
Anh trèo trước, nhảy xuống sân sau. Đất mềm vì mưa, giày lún nhẹ. Khánh Vy theo sau rất nhanh, động tác gọn và yên.
Sân sau nhà họ Nguyễn gần như không đổi, nhưng cũng chẳng còn giống xưa. Giàn mướp đã biến mất. Bể nước cũ bị đậy bằng tấm bê tông. Chuồng gà không còn, thay bằng đống gạch vỡ và vài bao xi măng ướt. Trên tường phía sau phòng thờ, nơi từng có cửa gỗ nhỏ, bây giờ là một mảng tường xây bít lại bằng gạch mới hơn màu tường xung quanh.
Nam bước đến gần.
Mưa làm lớp vữa loang ra, nhưng vẫn thấy rõ mảng tường này không cùng tuổi với phần còn lại. Gạch xây vội, đường vữa xấu, bề mặt có dấu quét xi măng chồng lên. Phía dưới sát nền, có một khe rất nhỏ, bị rêu che gần hết.
Khánh Vy bật đèn pin nhỏ, che ánh sáng bằng bàn tay để không hắt quá xa.
“Đúng là cửa bị bịt.”
Nam chạm tay lên mảng tường. Lạnh. Ẩm. Thô ráp. Anh tưởng tượng đêm Linh chết, một người mặc áo dài đen mở cánh cửa này từ bên ngoài, bước vào phòng thờ mà không cần đi qua gian khách, không cần đối diện với anh Minh giữ chìa, không cần ai trong nhà thừa nhận ông ta có mặt.
Người đó đã vào như một cái bóng.
Và sau đêm ấy, cửa bị xây kín.
“Cô chụp lại đi.” Nam nói.
Khánh Vy đã giơ điện thoại lên.
Vừa lúc đó, trong nhà vang lên tiếng chuông đồng.
Boong.
Cả hai cùng đứng yên.
Tiếng chuông phát ra từ bên trong phòng thờ. Không phải âm thanh trong điện thoại, không phải loa máy tính, không phải tiếng vọng trong đầu. Nó thật, trầm và nặng, dội qua mảng tường bịt kín ra sân sau.
Boong.
Nam nhìn Khánh Vy.
Cô cũng nhìn anh, sắc mặt nghiêm lại.
“Trong nhà đang làm lễ.” Cô nói rất khẽ.
Nam áp tai vào tường.
Qua lớp gạch và mưa, anh nghe thấy tiếng người tụng lầm rầm. Có giọng mẹ anh. Có giọng đàn ông già của thầy Tư Lễ, chậm và đều. Có tiếng dì Hạnh khóc nức nở, kiểu khóc nửa thật nửa diễn mà Nam nhớ quá rõ. Và có một giọng trẻ con.
Tuấn.
Con trai của Minh.
Nam bật khỏi bức tường.
“Không.”
Khánh Vy giữ tay anh lại. “Bình tĩnh.”
“Tuấn ở trong đó.”
“Chắc chưa hẳn...”
Tiếng chuông thứ ba vang lên.
Boong.
Ngay sau đó là tiếng trẻ con khóc.
Lần này không thể nhầm.
“Ba ơi, con không muốn buộc cái này đâu...”
Máu trong người Nam lạnh toát.
Mười năm trước là Linh.
Lần này là Tuấn.
Con trai của Minh. Cháu nội của bà Mai. Đứa trẻ sáu tuổi từng nói thấy cô út đứng ngoài phòng thờ. Đứa trẻ vô tình trở thành người tiếp theo “nhìn thấy điều không nên thấy”.
Nam giật tay khỏi Khánh Vy, lao về phía cửa sau nhà. Cửa bếp không khóa, chỉ khép hờ. Anh đẩy vào.
Mùi nhang và mùi rượu trắng lập tức tràn ra.
Bếp tối, chỉ có ánh sáng vàng vọt từ gian trên hắt xuống. Trên bàn bếp đặt một mâm lễ phụ: trứng luộc, muối gạo, một con gà đã luộc, ba chén rượu, một bó chỉ đỏ và một cái kéo nhỏ. Nam nhìn cái kéo, rồi nhìn bó chỉ, trong đầu hiện lên cổ tay Linh tím bầm dưới ba vòng đỏ.
Anh bước nhanh qua bếp.
Khánh Vy đi sát sau, tay đặt gần hông, nơi có bao súng được che dưới áo mưa. Nhưng cô không rút vũ khí. Chưa có lệnh. Chưa có tình huống đủ rõ. Mọi thứ ở căn nhà này luôn bị che bằng một lớp “lễ cúng gia đình” vừa đủ để người ngoài ngập ngừng.
Nam không ngập ngừng.
Anh đi qua gian khách.
Ở đó không có ai. Đèn tắt một nửa. Trên bàn uống nước có bốn chén trà còn bốc hơi. Một chiếc điện thoại của Hoài Minh nằm úp trên mặt bàn, màn hình sáng lên liên tục vì cuộc gọi nhỡ. Trên tường, tấm ảnh gia đình cũ đã bị tháo xuống, để lại một mảng tường sáng hơn xung quanh.
Tiếng tụng từ phòng thờ rõ dần.
Cửa phòng thờ mở.
Ánh nhang đỏ hắt ra hành lang như máu loãng.
Nam dừng ở đầu hành lang.
Bên trong phòng thờ, cảnh tượng trước mắt khiến anh trong một thoáng không biết mình đang ở hiện tại hay đã bị kéo về mười năm trước.
Chiếc ghế gỗ giữa phòng được đặt lại ngay ngắn. Chân ghế đã buộc những sợi chỉ đỏ mới. Trên bàn thờ, ba bát hương nghi ngút khói. Chuông đồng đặt bên trái. Bát nước tro nhang đặt giữa mâm lễ. Thầy Tư Lễ đứng trước bàn thờ trong áo nâu sẫm, gầy hơn so với ảnh cũ nhưng đôi mắt vẫn sáng đục. Dì Hạnh quỳ bên cạnh, vừa khóc vừa lẩm bẩm. Bà Mai cầm nhang, mặt trắng bệch, cổ tay phải quấn một sợi chỉ đỏ.
Hoài Minh đứng cạnh chiếc ghế.
Trên ghế là Tuấn.
Đứa bé bị buộc một sợi chỉ đỏ quanh cổ tay, mặt đầy nước mắt.
“Dừng lại!”
Tiếng Nam vang lên như một cú đập vỡ căn phòng.
Tất cả quay lại.
Hoài Minh là người phản ứng đầu tiên. Mặt anh ta biến sắc, vừa hoảng vừa giận.
“Nam? Sao mày vào đây?”
Nam bước vào phòng thờ. “Anh định làm gì con anh?”
Minh lập tức tháo tay khỏi vai Tuấn, như thể bị bắt quả tang chạm vào lửa. “Không phải như mày nghĩ.”
“Vậy là gì? Giải hạn? Gánh vía? Hay lại chọn một đứa trẻ để cứu cả nhà?”
Bà Mai bật khóc. “Không phải. Thầy chỉ làm lễ bảo vệ thằng bé. Từ tối qua nó cứ nói thấy Linh gọi nó. Nó không ngủ được. Nó sốt. Nó nói cô út bảo ba nó sắp chết. Thầy nói phải buộc vía cho nó.”
Nam nhìn Tuấn.
Đứa bé nức nở: “Chú Nam... con thấy cô út. Cô út bảo con chạy đi.”
Căn phòng im bặt.
Thầy Tư Lễ chậm rãi quay lại nhìn Nam. Lần đầu tiên sau mười năm, Nam đối diện người đã chủ trì lễ cúng trong đêm Linh chết.
Ông ta già hơn nhiều so với trí nhớ của Nam. Khuôn mặt dài, da sạm, rãnh nhăn sâu. Nhưng giọng nói vẫn êm, đều, không vội, giống kiểu người đã quen làm cả căn phòng nghe theo mình.
“Cậu Nam về rồi.”
Nam nhìn ông ta. “Ông còn dám bước vào nhà này.”
Thầy Tư Lễ thở dài, như một người lớn mệt mỏi trước đứa trẻ hỗn hào.
“Có những nghiệp không vì cậu bỏ đi mà hết. Nhà này gọi tôi đến, tôi phải đến.”
“Nhà này gọi ông đến để lấy thêm một mạng nữa?”
Hoài Minh gắt lên: “Không ai lấy mạng ai cả! Tuấn bị sốt, nó nói nhảm, mẹ lo nên mời thầy về buộc vía. Mày đừng biến mọi chuyện thành án mạng.”
Khánh Vy bước vào sau Nam.
Sự xuất hiện của cô khiến sắc mặt mọi người thay đổi hẳn.
Thầy Tư Lễ nhìn cô, ánh mắt thoáng nheo lại.
“Cô là ai?”
Khánh Vy lấy thẻ ngành ra, giọng bình tĩnh: “Đặng Khánh Vy, công an huyện An Khê.”
Dì Hạnh im bặt. Bà Mai lùi lại một bước. Hoài Minh nhìn Nam như muốn ăn tươi nuốt sống.
“Nam, mày đưa công an vào nhà?”
Nam không nhìn anh. Anh đi đến chỗ Tuấn, cúi xuống gỡ sợi chỉ đỏ trên cổ tay thằng bé.
Thầy Tư Lễ lập tức nói:
“Không được cởi.”
Nam dừng tay, ngẩng lên.
“Ông thử ngăn xem.”
Giọng anh rất thấp.
Thầy Tư Lễ nhìn Nam một lúc. Ánh mắt ông ta không sợ, nhưng có vẻ cân nhắc. Rồi ông ta mỉm cười rất nhẹ.
“Cậu giống em gái cậu. Cũng tưởng chỉ cần không tin thì hạn sẽ không tìm tới.”
Nam gỡ sợi chỉ ra khỏi tay Tuấn.
Sợi chỉ vừa rời khỏi da đứa trẻ, bát hương trên bàn thờ phụt tắt.
Không phải tàn dần. Không phải hết lửa.
Tất cả những chân nhang đang cháy đồng loạt tắt ngấm, khói đen cuộn lên thành một đợt đặc quánh.
Dì Hạnh hét lên.
Bà Mai đánh rơi bó nhang.
Thầy Tư Lễ thoáng biến sắc.
Khánh Vy đưa tay ra sau lưng theo bản năng, nhưng vẫn giữ bình tĩnh.
Trong làn khói đen đang lan khắp phòng, một tiếng trẻ con thì thầm vang lên.
Không phải giọng Tuấn.
Là giọng Linh năm mười bảy tuổi, mỏng và lạnh, phát ra từ đâu đó dưới gầm bàn thờ.
“Lần trước cũng vậy.”
Nam ôm Tuấn lùi lại.
Hoài Minh đứng chết trân.
Bà Mai bịt miệng, nước mắt trào ra.
Giọng Linh tiếp tục, đứt quãng như một đoạn ghi âm cũ bị phát từ dưới đất:
“Cũng nói là buộc vía.”
Nam nhìn xuống nền phòng thờ.
Ở mép tường phía sau bàn thờ, nơi gần mảng cửa sau bị bịt, lớp gạch cũ bỗng xuất hiện một vệt nứt rất nhỏ. Từ vết nứt ấy, nước đen rỉ ra, chảy thành một đường mảnh trên nền gạch.
Thầy Tư Lễ đột nhiên quát:
“Không ai được nhìn xuống!”
Nhưng đã muộn.
Tuấn chỉ tay vào vết nước đen, khóc nấc:
“Cô út nói dưới đó có hộp.”
Nam nhìn thầy Tư Lễ.
Lần đầu tiên, ông thầy cúng nổi tiếng vùng An Khê không giữ được vẻ điềm tĩnh. Môi ông ta mím chặt, bàn tay cầm chuông đồng run lên rất khẽ.
Khánh Vy bước tới, nhìn vết nứt trên nền gạch, rồi nhìn mọi người trong phòng.
“Không ai rời khỏi đây.”
Hoài Minh lập tức nói: “Cô không có lệnh khám xét.”
Khánh Vy quay sang anh, ánh mắt lạnh đi.
“Anh vừa để một đứa trẻ bị buộc tay trong nghi lễ liên quan đến một vụ chết người cũ. Tôi có đủ lý do để yêu cầu bảo vệ hiện trường.”
“Đây là nhà tôi!”
“Và từ giây phút này, nó có thể là hiện trường.”
Câu nói ấy khiến căn phòng lặng đi.
Bà Mai ngồi phịch xuống sàn, lẩm bẩm: “Không được đào. Không được đào lên. Nó sẽ quay lại.”
Nam đặt Tuấn đứng sau lưng mình, rồi bước đến gần mẹ.
“Mẹ biết dưới đó có gì.”
Bà Mai lắc đầu, nước mắt rơi xuống nền gạch. “Mẹ không biết. Mẹ không biết gì hết.”
“Linh biết.”
“Con bé không nên biết.”
Câu ấy bật ra khỏi miệng bà trước khi bà kịp giữ lại.
Nam khựng lại.
Khánh Vy cũng quay sang.
Hoài Minh nhắm mắt, như thể mọi thứ đang rơi khỏi tầm kiểm soát.
Thầy Tư Lễ chậm rãi đặt chuông đồng xuống bàn thờ.
“Bà Mai.” Ông nói rất khẽ. “Đừng nói nữa.”
Nam nhìn ông ta.
“Ông không có quyền bảo mẹ tôi im.”
Thầy Tư Lễ nhìn lại Nam. Trong mắt ông có vẻ tiếc nuối kỳ lạ, gần như thương hại.
“Cậu Nam, cậu tưởng mình đang cứu linh hồn em gái. Nhưng có những sự thật khi đào lên, người chết sẽ không được yên, người sống cũng không còn đường sống.”
Nam bước đến gần ông ta.
“Câu đó ông đã nói với Linh chưa?”
Thầy Tư Lễ im lặng.
“Hay ông chỉ bảo mọi người giữ tay con bé lại?”
Không khí trong phòng thờ đặc quánh. Khói nhang tắt vẫn lơ lửng, không tan. Nước đen từ vết nứt tiếp tục rỉ ra, chảy quanh chân ghế gỗ như một đường chỉ tối màu.
Khánh Vy lấy điện thoại gọi cho đội trực ban, giọng ngắn gọn, rõ ràng:
“Tôi cần hỗ trợ tại nhà họ Nguyễn, xã An Khê. Có dấu hiệu phát hiện vật chứng dưới nền phòng thờ liên quan vụ Nguyễn Ngọc Linh. Đồng thời có trẻ em trong nghi lễ nguy hiểm. Cử người đến ngay.”
Hoài Minh nghe vậy thì tái mặt.
Dì Hạnh bỗng đứng dậy, định lùi ra cửa.
Nam nhìn thấy trước.
“Dì Hạnh.”
Bà ta khựng lại.
“Dì đi đâu?”
Dì Hạnh cười méo mó. “Dì... dì ra lấy nước cho mẹ con.”
“Ngồi xuống.”
“Nam, con đừng nói với dì kiểu đó. Dì là người lớn.”
Nam nhìn bà. “Linh cũng từng gọi dì là người lớn.”
Dì Hạnh không nói được nữa.
Tuấn phía sau kéo áo Nam, thì thầm:
“Chú Nam.”
Nam cúi xuống. “Sao con?”
Đứa bé chỉ lên bàn thờ.
“Cô út bảo cái hộp không ở dưới đất nữa.”
Nam lạnh người.
“Vậy ở đâu?”
Tuấn nhìn về phía thầy Tư Lễ.
Không.
Không phải thầy Tư Lễ.
Đứa bé nhìn vào cái túi vải nâu đặt dưới chân ông ta.
Cái túi thầy mang đến cho lễ lần hai.
Thầy Tư Lễ chậm rãi cúi xuống nhặt túi lên.
Khánh Vy lập tức nói:
“Đặt túi xuống.”
Ông ta mỉm cười. Nụ cười rất nhạt, nhưng đủ khiến Nam nổi gai ốc.
“Cô công an, cô có biết vì sao người ta làm lễ không?”
Khánh Vy không đáp.
“Vì pháp luật chỉ xử được người sống. Còn thứ bám vào nhà này thì không.”
Nam bước tới. “Đặt túi xuống.”
Thầy Tư Lễ nhìn Nam.
Rồi ông ta mở miệng túi.
Bên trong không phải đồ cúng.
Không phải nhang, chuông, chỉ đỏ.
Mà là một chiếc hộp sắt nhỏ đã gỉ, mép hộp dính đất đen khô lại.
Trên nắp hộp có khắc ba vòng tròn lồng vào nhau.
Bà Mai nhìn thấy chiếc hộp thì hét lên.
“Không phải tôi lấy! Không phải tôi lấy nó!”
Hoài Minh lùi lại, mặt trắng bệch.
Dì Hạnh ngã ngồi xuống nền.
Khánh Vy giơ điện thoại ghi hình, giọng lạnh và rõ:
“Ông Phạm Văn Lễ, đặt chiếc hộp xuống ngay.”
Thầy Tư Lễ nhìn chiếc hộp trong tay, ánh mắt bỗng trở nên rất mệt mỏi.
“Tôi đã bảo rồi.” Ông nói khẽ. “Đừng để họ làm lễ lần hai.”
Nam sững lại.
Câu đó.
Là câu Linh vừa nhắn cho anh.
Thầy Tư Lễ ngẩng lên nhìn Nam. Trong đôi mắt đục của ông, lần đầu tiên không còn vẻ thao túng, không còn bình thản. Chỉ còn một nỗi sợ rất cũ.
“Vì lễ lần hai không phải để đổi mạng.”
Ông mở nắp hộp.
Bên trong là một chiếc thẻ học sinh cũ, một lọn tóc buộc chỉ đỏ, và một mảnh giấy đã ố vàng.
Trên thẻ học sinh là ảnh của Linh.
Còn trên mảnh giấy chỉ có một dòng chữ viết bằng mực đỏ:
Người được chọn đầu tiên không phải Linh.