Lễ Cúng Đổi Mạng - Chương 5 : Người Đứng Sau Thầy
Là người đứng sau thầy Tư Lễ.
Câu nói của Hoài Minh rơi xuống giữa tiếng ồn của chợ An Khê, nhưng với Nguyễn Hoài Nam, mọi âm thanh xung quanh như bị ai đó kéo xa khỏi tai. Tiếng người bán cá gọi khách, tiếng dao chặt xuống thớt, tiếng xe máy rồ ga ngoài đường, tiếng mưa nhỏ tí tách trên mái tôn, tất cả biến thành một màn rè trắng. Trong tay anh, chiếc thẻ nhớ nhỏ xíu nằm giữa hai ngón tay đeo găng, nhẹ như một hạt bụi, nhưng lại khiến anh có cảm giác bàn tay mình đang giữ một phần xương cốt của đêm mười năm trước.
Người thứ sáu trong phòng thờ đêm đó không phải người nhà mình.
Là người đứng sau thầy Tư Lễ.
Nam nhìn về phía mái hiên tiệm vàng nơi người mặc áo dài đen vừa biến mất. Dòng người trong chợ vẫn qua lại bình thường. Một bà cụ đội nón nilon xách rổ rau. Một cậu thanh niên chở thùng xốp đầy đá. Hai đứa trẻ mặc áo mưa mỏng chạy ngang qua vũng nước. Không còn bóng dáng áo dài đen nào.
Anh đưa điện thoại sát tai hơn.
“Anh Minh, người đó là ai?”
Đầu dây bên kia im lặng.
“Anh nói đi.”
Minh thở nặng nề. “Tao không biết tên.”
“Anh thấy mặt người đó chưa?”
“Không rõ.”
“Anh đang nói dối.”
“Mày nghĩ tao còn tâm trạng đùa với mày à?”
Nam rời khỏi mái tôn phía sau dãy ki-ốt, đi sâu hơn vào khoảng sân nhỏ cạnh nhà vệ sinh công cộng cũ. Nơi này vắng hơn, chỉ có mùi ẩm mốc, mùi rác và mùi nước mưa đọng trong cống. Anh cất thẻ nhớ vào hộp nhựa nhỏ trong balo, khóa lại.
“Đêm Linh chết, anh ở ngoài hay trong phòng thờ?”
Minh im vài giây.
“Tao ở ngoài.”
“Anh giữ chìa khóa mà ở ngoài?”
“Thầy bảo chỉ cần người được chọn, mẹ, dì Hạnh và người đọc lễ ở trong. Những người còn lại đứng ngoài.”
“Ba?”
“Ba đứng ngoài sân.”
“Anh?”
“Tao đứng ở cửa.”
Nam nhắm mắt.
“Mẹ ở trong?”
“Ừ.”
“Dì Hạnh ở trong?”
“Ừ.”
“Thầy Tư Lễ ở trong?”
“Ừ.”
“Vậy người thứ sáu là ai?”
Minh hạ giọng thấp đến mức gần như bị tiếng mưa nuốt mất.
“Có một người vào bằng cửa sau.”
Nam nhìn lên mái tôn cũ. Nước mưa rơi thành từng dòng mỏng trước mặt anh.
“Cửa sau phòng thờ đã bịt sau đêm đó.”
“Vì vậy tao mới bảo mày đừng mở thẻ nhớ.” Giọng Minh run hơn. “Có những chuyện mình không nên biết rõ hơn nữa.”
Nam bật cười khẽ. “Anh nói như thể chúng ta còn có thể quay về không biết.”
“Nam, nghe tao lần này. Tao không bênh mẹ, cũng không bênh thầy. Nhưng người đó không giống thầy Tư Lễ. Thầy còn cần tiền, cần danh, cần người tin. Còn người kia...” Minh ngừng lại, như đang cố tìm từ. “Người kia không cần gì cả. Hắn chỉ đứng đó, và tất cả mọi người đều nghe theo.”
“Hắn?”
“Tao không chắc là đàn ông.”
“Anh vừa nói người đó còn sống.”
“Vì tao thấy hắn tuần trước.”
Nam nín thở.
“Ở đâu?”
“Trước cổng nhà mình. Đêm mẹ nghe tiếng chuông điện thoại lần đầu. Tao đi làm về muộn, thấy một người mặc áo dài đen đứng bên kia đường. Tao tưởng khách dự án hay người đi lễ ở miếu. Nhưng khi tao nhìn lại, người đó đã biến mất.”
“Anh có nói với ai không?”
“Mẹ bảo không được nhắc.”
“Tất nhiên là mẹ bảo không được nhắc.” Nam nhìn bàn tay mình. Vết đỏ ba vòng trên cổ tay đã nhạt hơn buổi sáng, nhưng vẫn còn như một dấu chỉ bị ép vào da. “Anh Minh, nếu anh biết nguy hiểm như vậy, tại sao đến giờ mới nói?”
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.
Khi Minh nói lại, giọng anh khàn hẳn:
“Vì tao cũng muốn tin rằng Linh chết là do lễ không qua. Tao muốn tin như vậy thì dễ sống hơn.”
Nam không đáp.
“Nhưng tối qua, khi thấy dòng chữ trên điện thoại...” Minh hít vào. “Tao nghĩ có lẽ nó chưa từng để chúng ta yên.”
“Không phải Linh không để yên.” Nam nói. “Là mọi người chưa từng trả lại sự thật cho nó.”
Minh không phản bác. Điều đó còn lạ hơn việc anh nổi giận.
“Nam, mày đang ở đâu?”
“Chợ.”
“Mày định mở thẻ nhớ ở đâu?”
“Không phải việc của anh.”
“Đừng đem về nhà.”
“Em không định đem về.”
“Và đừng đến tiệm ông Hòa nữa.”
Nam khựng lại.
“Sao anh biết ông Hòa?”
Đầu dây lặng đi.
Nam nghe thấy rất rõ sự sơ suất của Minh. Anh cả anh vừa để lộ rằng mình biết nhiều hơn những gì vừa kể.
“Anh Minh.”
Minh cắt ngang: “Tao phải đi.”
“Anh từng gặp ông Hòa?”
Cuộc gọi ngắt.
Nam nhìn màn hình. Lần này cuộc gọi vẫn lưu lại trong nhật ký. Mười hai phút bốn mươi giây. Anh chụp màn hình, ghi chú nhanh những gì Minh vừa nói, rồi bỏ điện thoại vào túi.
Một người thứ sáu.
Một cánh cửa sau bị bịt sau đêm Linh chết.
Ông Hòa mù từng biết về hai thẻ nhớ.
Minh biết ông Hòa.
Và người đứng sau thầy Tư Lễ có thể vẫn còn sống, vẫn đang quanh quẩn ở An Khê.
Nam rời chợ bằng lối sau.
Anh không về nhà. Cũng không đến công an ngay. Kinh nghiệm làm điều tra cho anh biết vật chứng quan trọng nhất không nên giao cho bất kỳ ai khi chưa có bản sao. Nhất là ở một nơi mà hồ sơ cái chết của Linh từng được xử lý vội vàng, nơi cha của một điều tra viên nào đó có thể đã ký vào biên bản mười năm trước, nơi mọi người đều quen nhau qua họ hàng, qua mâm cỗ, qua dự án, qua những lần đi lễ.
Ở thành phố, Nam có một người quen chuyên phục hồi dữ liệu tên Duy. Nhưng từ An Khê đi thành phố mất hơn một tiếng rưỡi nếu đường không ngập. Anh không chắc mình có thể giữ thẻ nhớ an toàn đến lúc đó, nhất là khi Minh đã biết anh tìm được nó.
Anh cần một nơi sao chép dữ liệu ngay.
Nam đi vào quán internet cũ cuối chợ, nơi bảng hiệu “Game - In Ấn - Photo” treo lệch dưới mái hiên. Quán vắng, chỉ có một cậu thanh niên đeo tai nghe đang ngủ gật sau quầy. Mấy dãy máy tính bụi bặm, màn hình sáng xanh, quạt CPU kêu rè rè. Trên tường dán bảng giá in màu, scan giấy tờ, nạp thẻ điện thoại.
Nam mua một đầu đọc thẻ nhớ loại rẻ, trả thêm tiền để dùng máy trong phòng nhỏ phía sau quầy. Anh chọn chiếc máy ít người nhìn thấy nhất, tháo thẻ nhớ ra khỏi hộp nhựa, cắm vào đầu đọc.
Khoảnh khắc máy tính nhận thiết bị, tim anh đập mạnh.
Ổ đĩa hiện tên: LINH_BACKUP.
Nam nhìn cái tên đó rất lâu.
Linh đã tự đặt tên thẻ nhớ.
Không phải “New Volume”, không phải ký tự rác của một thiết bị cũ, mà là một cái tên rõ ràng, bình tĩnh, như thể con bé biết sẽ có ngày anh mở ra.
Bên trong có bốn thư mục.
ẢNH.
GHI ÂM.
VIDEO.
ĐỪNG TIN.
Nam nuốt khan.
Anh không mở ngay. Trước hết anh sao chép toàn bộ dữ liệu vào ổ cứng di động của mình, rồi nén thêm một bản gửi lên tài khoản lưu trữ đám mây riêng bằng mạng 4G từ điện thoại, không dùng Wi-Fi quán. Quá trình tải lên chậm đến bực bội. Thanh tiến độ nhích từng chút, mỗi phần trăm trôi qua như một phút trong phòng thờ mười năm trước.
Trong lúc chờ, Nam nhìn quanh.
Cậu thanh niên ngoài quầy vẫn ngủ gật. Một người đàn ông trung niên ngồi máy số ba đang xem bóng đá cũ. Hai học sinh cấp ba chơi game ở dãy ngoài, vừa bấm phím vừa chửi thề khe khẽ. Không ai để ý đến Nam.
Nhưng khi anh nhìn lên camera góc phòng, đèn đỏ của camera đã tắt.
Nam nhíu mày.
Anh quay ra gọi:
“Em ơi, camera quán hỏng à?”
Cậu thanh niên sau quầy tháo một bên tai nghe, ngẩng đầu. “Dạ?”
“Camera trong phòng tắt.”
Cậu ta liếc lên màn hình theo dõi sau quầy, rồi nói tỉnh bơ:
“Vừa mất tín hiệu một cái. Chắc mạng chập. Ở đây hay vậy lắm anh.”
“Mất lâu chưa?”
“Chắc mới thôi.”
Nam nhìn lại màn hình máy tính.
Thanh tải lên: 67%.
Anh rút điện thoại, mở camera sau để quan sát phản chiếu cửa kính bên cạnh màn hình. Bóng anh hiện mờ trên kính. Phía sau là lối ra phòng nhỏ, dãy máy trống, tường vàng ố.
Không có ai.
Nhưng Nam vẫn cảm thấy có người đang nhìn.
Anh mở thư mục GHI ÂM trước.
Bên trong có nhiều file, được đặt tên theo ngày. Những file đầu tiên cách đêm Linh chết khoảng ba tháng. Nam bấm file cũ nhất.
Tiếng rè nhẹ vang lên trong tai nghe.
Rồi giọng Linh, nhỏ và gần, như con bé đang ghé sát micro:
“Ngày 12 tháng 4. Mẹ lại nói em nhìn người ta kỳ lạ. Nhưng em không nhìn người ta. Em nhìn cái bóng sau lưng mẹ. Nó chỉ xuất hiện khi mẹ thắp nhang trong phòng thờ. Lúc đầu em tưởng do khói. Nhưng hôm nay nó quay đầu nhìn em.”
Nam nhắm mắt.
Giọng Linh trong file không hoảng loạn như trong cuộc gọi đêm chết. Nó bình tĩnh, hơi run, nhưng cố gắng kể rõ từng chi tiết. Nam có thể hình dung con bé ngồi trên giường, trùm chăn, cầm điện thoại sát miệng để ghi âm, sợ người ngoài hành lang nghe thấy.
File tiếp theo.
“Ngày 20 tháng 4. Anh Minh về rất khuya. Anh nói đi tiếp khách. Em thấy dì Hạnh ngồi sau xe anh, cầm một túi giấy màu nâu. Hai người đi vào phòng thờ. Mẹ bảo em về phòng. Nhưng em đứng ở cầu thang nghe được dì nói: ‘Nếu không giải quyết con Linh thì đất này không bán được đâu.’” Nam mở mắt.
Anh dừng file, tua lại, nghe lần nữa.
Nếu không giải quyết con Linh thì đất này không bán được đâu.
Giọng dì Hạnh trong ký ức của Nam luôn ngọt, dẻo, đầy nước mắt. Dì là người khóc to nhất trong đám tang Linh. Dì cũng là người ôm Nam trước quan tài, nói: “Số con bé khổ quá, cháu đừng trách ai.”
Nam thấy cổ họng mình nghẹn đắng.
Anh mở file tiếp theo.
“Ngày 2 tháng 5. Hôm nay em lấy được ảnh giấy tờ trong cặp anh Minh. Có bản thỏa thuận với An Lạc Viên. Trong đó ghi đất nhà thờ họ Nguyễn nằm trong khu tâm linh số ba. Mẹ nói đó là đất tổ không ai được động vào. Vậy sao mọi người lại ký?”
Một file khác.
“Ngày 9 tháng 5. Ba thấy em cầm điện thoại. Ba hỏi em ghi gì. Em nói ghi bài học. Ba bảo nếu em còn làm nhà này rối lên thì đừng trách ba. Em chưa từng thấy ba nhìn em như vậy.”
Nam ngồi rất yên.
Mỗi file ghi âm như một nhát dao. Không sắc đến mức chảy máu ngay, nhưng cứa từng lớp ký ức anh từng cố bọc lại.
Linh không điên.
Linh không bị vong nhập.
Linh đã điều tra. Một mình. Trong chính căn nhà của mình. Không ai tin nó. Không ai bảo vệ nó.
Nam mở thư mục VIDEO.
Chỉ có ba file.
File đầu tiên tên: CUA_SAU.mp4.
Anh bấm mở.
Màn hình hiện cảnh rung lắc, quay từ khe cửa hoặc sau rèm. Khung hình tối, nhưng vẫn nhận ra đó là sân sau nhà họ Nguyễn. Thời gian góc màn hình là 22 giờ 46, ba ngày trước đêm Linh chết.
Mưa rơi nhẹ. Cửa sau phòng thờ, thứ mà Nam tưởng đã bịt từ lâu, khi đó vẫn còn. Đó là một cánh cửa gỗ nhỏ nằm khuất sau giàn mướp già, gần bể nước. Cửa mở hé.
Một người đàn ông mặc áo dài đen bước vào khung hình.
Ông ta cầm dù. Gương mặt bị bóng ô che khuất. Dáng người gầy, vai hơi lệch. Theo sau ông ta là thầy Tư Lễ, áo nâu sẫm, tay xách túi vải. Dì Hạnh đi sau cùng, vừa che mưa vừa nhìn quanh.
Linh quay rất run. Hơi thở của con bé sát micro.
“Dì Hạnh nói thầy đến một mình... nhưng còn người kia là ai?”
Người áo đen dừng lại trước cửa sau phòng thờ.
Ông ta đột nhiên quay đầu về phía camera.
Khung hình rung mạnh.
Linh nín thở.
Mặt người đó vẫn không rõ. Nhưng Nam thấy một chi tiết: trên tay phải ông ta có một chiếc nhẫn bạc lớn, mặt nhẫn khắc ba vòng tròn lồng vào nhau.
Giống ký hiệu sau tấm ảnh.
Giống nút thắt trên sợi chỉ đỏ.
Nam dừng video, phóng to khung hình. Ảnh vỡ hạt, nhưng chiếc nhẫn vẫn hiện lên đủ rõ. Ba vòng tròn, nằm trong một hình vuông nhỏ.
Anh chụp màn hình lại.
Thanh tải lên: 91%.
Nam mở file video thứ hai.
Tên file: DEM_CUNG_1.mp4.
Bàn tay anh lạnh đi.
Anh đeo tai nghe kỹ hơn rồi bấm mở.
Màn hình tối. Có lẽ điện thoại được giấu trong túi áo hoặc đặt ở một góc khuất. Ban đầu chỉ nghe tiếng người. Tiếng mẹ anh khóc. Tiếng dì Hạnh thì thầm gì đó. Tiếng thầy Tư Lễ đọc chú đều đều. Tiếng chuông đồng vang từng hồi.
Rồi giọng Linh vang lên, rất gần, rất sợ:
“Mẹ, con không bị ma. Mẹ nghe con đi. Con thấy giấy tờ. Con thấy dì Hạnh đưa tiền. Con thấy người kia vào bằng cửa sau.”
Bà Mai đáp, giọng nghẹn nhưng cứng:
“Im đi. Cái trong người mày đang nói, không phải mày.”
“Con là Linh mà mẹ.”
“Linh của tao không làm nhà này tan nát.”
Nam cắn chặt răng.
Trong video, có tiếng ghế kéo trên nền gạch.
Tiếng thầy Tư Lễ: “Buộc chỉ đi. Giữ tay con bé lại. Đừng để nó cắt lời lễ.”
Một giọng đàn ông khác, trầm hơn, khàn hơn, vang lên rất gần micro:
“Đừng để nó gọi cho thằng anh.”
Nam như bị ai bóp nghẹt cổ.
Giọng đó không phải thầy Tư Lễ.
Không phải cha anh.
Không phải Minh.
Là một người khác.
Sau đó video rung mạnh. Linh khóc. Có tiếng điện thoại rơi xuống. Màn hình lóe sáng một thoáng, quay nghiêng lên trần phòng thờ. Nam thấy khói nhang dày đặc, thấy bóng mẹ mình cúi xuống, thấy một bàn tay đàn ông đeo nhẫn bạc đưa ra.
Ba vòng tròn lồng vào nhau.
Rồi màn hình tối đen.
File kết thúc.
Nam ngồi chết lặng trước máy tính.
Thanh tải lên báo hoàn tất.
Anh thở ra chậm, nhưng phổi như không nhận được không khí. Hai bàn tay anh tê cứng. Trong tai vẫn vang câu nói kia:
Đừng để nó gọi cho thằng anh.
Người đó biết Linh định gọi Nam.
Người đó biết Nam là hy vọng cuối cùng của Linh.
Và người đó đã có mặt trong phòng trước khi Linh chết.
Nam tháo tai nghe, đứng dậy quá nhanh khiến ghế va vào tường. Người đàn ông máy số ba quay sang nhìn anh, rồi lại cúi xuống màn hình. Cậu thanh niên ngoài quầy vẫn không để ý.
Nam lưu thêm một bản vào USB dự phòng, bỏ thẻ nhớ vào hộp nhựa, cất tất cả vào balo. Anh vừa đóng laptop thì điện thoại rung.
Lần này là số lạ.
Anh bắt máy.
Một giọng nữ vang lên, bình tĩnh, rõ ràng:
“Anh là Nguyễn Hoài Nam?”
“Ai vậy?”
“Tôi là Đặng Khánh Vy, công an huyện An Khê.”
Nam đứng im.
“Tôi nhận được tin báo sáng nay về việc nhà anh có dấu hiệu che giấu vật chứng liên quan đến cái chết của Nguyễn Ngọc Linh mười năm trước.”
Nam nhìn ra cửa quán internet. Ngoài đường, mưa đã ngớt. Người qua chợ vẫn đông, nhưng anh có cảm giác từng gương mặt đều có thể đang nhìn mình.
“Ai báo?”
Đầu dây bên kia im một nhịp.
“Một tin nhắn nặc danh gửi kèm ảnh phòng thờ nhà anh. Trong ảnh có chiếc ghế gỗ, điện thoại cũ và dòng chữ khắc trên chân ghế.”
Nam thấy gai lạnh chạy dọc sống lưng.
Ảnh đó chỉ có thể được chụp sau khi phòng thờ mở tối qua.
Lúc ấy trong phòng có anh, mẹ, cha, Minh.
Và có lẽ, một thứ khác.
Khánh Vy nói tiếp:
“Anh đang ở đâu? Tôi cần gặp anh ngay. Và nếu anh đang giữ bất kỳ thiết bị nào của Nguyễn Ngọc Linh, đừng giao nó cho người nhà.”
Nam nhìn xuống balo.
“Vì sao?”
Giọng nữ điều tra viên hạ thấp:
“Vì trước khi chết, ông Hòa từng gửi cho chúng tôi một đơn trình báo. Trong đó ông ấy nói nếu cô bé Linh xảy ra chuyện, hãy tìm người có chiếc nhẫn ba vòng tròn.”
Nam nhắm mắt.
Chiếc nhẫn trong video.
Người áo dài đen ở chợ.
Ký hiệu sau ảnh.
Nút thắt trên sợi chỉ đỏ.
Đặng Khánh Vy hỏi:
“Anh có biết ký hiệu đó không?”
Nam mở mắt, nhìn qua ô cửa kính quán internet.
Ở bên kia đường, dưới mái hiên chợ, một lá bùa đỏ mới tinh được dán lên cột điện. Trên lá bùa không có chữ, chỉ có ba vòng tròn lồng vào nhau.
Anh chậm rãi đáp:
“Tôi vừa thấy nó.”
Ngay khi anh nói xong, tất cả máy tính trong quán đồng loạt tắt phụt.
Bóng tối ập xuống.
Rồi từ loa máy tính trước mặt Nam, dù màn hình đã tắt, vang lên tiếng chuông đồng.
Boong.
Một giọng đàn ông xa lạ, trầm và khàn, phát ra trong bóng tối:
“Đứa bé đó lẽ ra không nên gọi cho anh.”