Lễ Cúng Đổi Mạng - Chương 15: Hồ Sen Chưa Nở
Nếu em biến mất, hãy tìm em ở đây.
Dòng chữ của Linh nằm trên bản vẽ tay, nhỏ, nghiêng và run, nhưng từng nét như khoan thẳng vào mắt Nguyễn Hoài Nam.
Anh đứng trong căn nhà cũ của ông Hòa, giữa những chiếc radio, điện thoại phím và đầu cassette phủ bụi, cầm mảnh giấy mà em gái anh đã giấu trong chiếc hũ sứ suốt mười năm. Trên bản vẽ, Linh khoanh một vòng tròn đỏ ở vị trí trung tâm khu đất An Lạc Viên. Bên cạnh vòng tròn, con bé vẽ thêm một biểu tượng nhỏ: ba vòng tròn lồng vào nhau, rồi gạch chéo qua.
Hồ sen.
Nơi dự án quảng bá là trái tim của khu nghỉ dưỡng tâm linh.
Nơi người ta sẽ đào đất, dẫn nước, trồng sen, dựng cầu gỗ, cho khách mặc áo trắng đi thiền, chụp ảnh, chữa lành.
Nơi có thể đang chôn em gái anh.
Nam nghe tai mình ù đi.
Khánh Vy trải bản vẽ lên bàn, dùng điện thoại chiếu sáng. Bên cạnh cô là bản phụ lục quy hoạch trong tập giấy của dì Hạnh. Hai tờ giấy đặt cạnh nhau, một tờ được vẽ bởi bàn tay của một cô gái mười bảy tuổi sợ hãi nhưng vẫn cố giữ lại sự thật, một tờ được in đẹp, đóng dấu, có logo An Lạc Viên, trình bày bằng những dòng chữ sạch sẽ và vô cảm.
Vị trí trùng nhau.
Vòng tròn đỏ của Linh nằm đúng nơi bản quy hoạch ghi: Hồ sen tĩnh tâm - khu trải nghiệm nghi lễ nước.
“Đây không thể là trùng hợp.” Khánh Vy nói.
Nam nhìn mảnh vải trắng dính đất khô vừa lấy ra từ hũ sứ. Trên đó có vài vệt nâu xám và một đường chỉ thêu nhỏ. Anh nhận ra đường chỉ ấy. Linh từng có một chiếc khăn tay màu trắng thêu chữ L bằng chỉ xanh. Nó không đáng giá gì, nhưng con bé rất thích vì Nam mua cho trong một lần về thành phố. Năm ấy anh nghèo, chỉ mua được món đồ nhỏ trong cửa hàng lưu niệm gần bến xe. Linh nhận khăn, cười đến mức mắt cong lên, nói sau này nếu em mất tích, anh cứ tìm cái khăn là ra em.
Nam đã quên câu nói ấy.
Linh thì không.
Anh cầm sợi dây chuyền bạc của em, lòng bàn tay lạnh buốt. Mặt dây nhỏ khắc hai chữ N.L. Mười năm trước, Nam cũng từng thấy nó trên cổ Linh. Sau đám tang, mẹ anh nói dây chuyền đã được chôn theo con bé. Vậy mà giờ nó nằm trong hũ sứ khóa tên, cùng thẻ nhớ và bản đồ dẫn đến hồ sen.
Khánh Vy tháo thẻ nhớ thứ ba ra khỏi bọc nilon cũ.
“Chúng ta không có thời gian mở hết dữ liệu ở đây. Nhưng ít nhất phải sao lưu nhanh.”
“Còn bao lâu?”
Khánh Vy nhìn đồng hồ. “Hai mươi hai giờ bốn mươi lăm. Nếu dì Hạnh nói thật, lễ động thổ diễn ra lúc nửa đêm. Từ đây đến khu hồ sen mất khoảng hai mươi phút nếu đi đường sau.”
Dì Hạnh bị còng ở chân bàn sắt, cúi đầu không dám nhìn ai. Bà Mai ngồi ở góc phòng, ôm chiếc khăn tay của Linh vừa tìm được, khóc lặng. Sau khi hũ sứ mở ra và không có tro bên trong, bà như không còn sức để tự lừa mình nữa. Người đàn bà từng tin rằng mình giữ “phần còn lại” của con gái trong nhà suốt mười năm giờ phát hiện mình giữ một cái khóa, một lời nguyền, một cái bẫy được bọc bằng tình mẫu tử méo mó.
“Linh không ở trong hũ.” Bà Mai thì thào. “Mẹ đã thờ cái gì suốt mười năm?”
Không ai trả lời.
Nam cũng không trả lời. Nếu nói thật, anh không biết mẹ đã thờ cái gì. Nỗi sợ. Lời thầy. Sự đồng lõa. Hay một vật thay thế để bà khỏi phải đối diện với việc con gái mình đã bị đưa đi đâu đó sau lễ cúng.
Khánh Vy cắm thẻ nhớ vào đầu đọc nhỏ của cô. May mắn là trong nhà ông Hòa vẫn có một bộ pin dự phòng và laptop cũ được cất trong tủ chống ẩm. Máy khởi động chậm, phát ra tiếng quạt khô khốc, nhưng vẫn chạy. Thẻ nhớ hiện tên: TIM_EM.
Nam thấy cổ họng nghẹn lại.
Bên trong chỉ có một file video và một file văn bản.
File văn bản tên: ANH_NAM_DOC_TRUOC.txt.
Khánh Vy nhìn anh. “Anh mở?”
Nam gật đầu.
Màn hình hiện lên những dòng chữ ngắn, có lỗi chính tả, không dấu đầy đủ ở vài chỗ như Linh gõ rất vội:
Anh Nam,
Nếu anh đọc được cái này thì chắc em không còn tự nói với anh được nữa.
Em không bị ma nhập.
Em không muốn chết.
Em không tự nguyện gánh hạn cho ai hết.
Người ta chọn em vì em thấy cửa sau phòng thờ, thấy người đeo nhẫn, thấy giấy đất và thấy tên cô Diệp dưới bài vị.
Nếu họ nói em được chôn ở nghĩa trang, anh đừng tin.
Nếu họ nói mẹ giữ tro em, anh đừng tin.
Nếu họ nói nhà mình chỉ bị thầy cúng lừa, anh cũng đừng tin.
Thầy chỉ đọc lễ.
Người khác mới chọn người.
Em nghe họ nói sẽ đưa em đến chỗ hồ sen trước khi lấp đất.
Lúc đó hồ chưa có, chỉ là bãi đất sau mương.
Anh Nam, nếu anh đến muộn cũng không sao.
Nhưng nếu anh nghe được em, hãy gọi tên em.
Em là Nguyễn Ngọc Linh.
Không phải người gánh hạn.
Nam đọc đến dòng cuối, mắt nhòe đi.
Em là Nguyễn Ngọc Linh.
Không phải người gánh hạn.
Mười năm trước, anh đã không nghe. Mười năm sau, từng chữ của Linh như ngồi ngay trước mặt anh, bắt anh phải nghe đến cùng.
Khánh Vy không thúc giục. Cô lặng lẽ chụp lại màn hình, sao lưu file văn bản và video vào USB. Sau đó cô mở nhanh video.
Khung hình rung mạnh, tối và lộn xộn. Có vẻ Linh đặt điện thoại trong túi áo hoặc sau một khe gỗ. Âm thanh ban đầu rất nhỏ. Tiếng người nói chuyện ngoài sân. Tiếng mưa. Tiếng bánh xe lăn trên bùn. Rồi có tiếng dì Hạnh:
“Làm nhanh đi. Trời sáng là rắc rối.”
Một giọng đàn ông khác, không phải thầy Tư Lễ, vang lên:
“Con bé đâu?”
Giọng thầy Tư Lễ đáp: “Trong phòng. Chưa đến lúc.”
Giọng đàn ông kia trầm xuống:
“Đêm nay không được sai. Người của An Lạc Viên chỉ chờ xong hồ sơ. Mảnh đất đó phải sạch trước khi động thổ.”
Linh thở dốc rất khẽ trong video.
Khung hình nghiêng đi. Một khe sáng hiện ra. Qua khe, Nam thấy sân sau nhà mình mười năm trước. Cánh cửa phụ phòng thờ mở hé. Một xe tải nhỏ đỗ ngoài sân. Thùng xe phủ bạt đen. Hai người đàn ông khiêng một vật dài được quấn vải trắng xuống xe.
Nam dừng video.
Khánh Vy phóng to.
Vật được quấn vải trắng có hình dáng như một thi thể.
Một người đã chết được đưa đến trước lễ của Linh.
Người trong quan tài.
Kẻ được dùng để thay thế.
Bà Mai nhìn màn hình, mặt cắt không còn giọt máu.
“Không... không...”
Dì Hạnh cúi gằm, run bần bật.
Video tiếp tục.
Giọng Linh rất khẽ, sát micro:
“Có người chết trong xe.”
Sau đó khung hình rung mạnh. Có tiếng chân. Có tiếng mẹ anh gọi:
“Linh! Mày ở đâu?”
Video tối sầm.
File kết thúc.
Không có cảnh sau đó. Nhưng như vậy đã đủ.
Khánh Vy rút thẻ nhớ, cất vào túi vật chứng.
“Chúng ta phải đi ngay.”
Nam cầm bản vẽ của Linh. “Còn mẹ tôi và dì Hạnh?”
“Tôi gọi đội hỗ trợ đến đây.”
“Không có sóng.”
Khánh Vy nhìn quanh, rồi bước đến chiếc điện thoại bàn cũ trong góc nhà. Cô nhấc ống nghe. Không tín hiệu. Cô đặt xuống, kiểm tra dây, rồi nhìn hộp điện phía sau.
“Dây bị cắt.”
Dì Hạnh bật cười khan.
“Ông ấy biết hết.”
Khánh Vy quay lại.
“Bà biết dây bị cắt?”
“Tôi không biết. Nhưng chuyện gì ông ấy cũng biết.” Dì Hạnh nhìn Nam. “Cậu nghĩ Linh thông minh nên giấu được mấy thứ này à? Không. Ông Cẩn để nó giấu. Ông ấy để nó gọi cậu. Để cậu trở về. Để cậu mở hũ. Để cậu tự đi đến hồ sen.”
Nam lạnh người.
Bà ta nói đúng một phần.
Từ đầu đến giờ, từng manh mối kéo anh đi như một sợi dây: điện thoại sau bàn thờ, thẻ nhớ, ông Hòa, miếu Cầu Đen, hũ sứ, bản đồ hồ sen. Có bao nhiêu là Linh để lại thật sự? Bao nhiêu là ông Cẩn cho phép anh tìm thấy?
Khánh Vy nhìn anh.
“Đó có thể là bẫy. Nhưng nếu lễ động thổ là thật, họ sẽ phá hiện trường trước nửa đêm.”
“Vậy vẫn phải đi.”
“Ừ.” Cô gật đầu. “Nhưng không đi như họ muốn.”
“Ý cô là?”
Khánh Vy lấy USB bản sao, nhét vào một phong bì nhỏ, rồi đưa cho bà Mai.
“Bà Mai, nếu bà thật sự muốn gọi tên con gái mình, bà phải làm một việc.”
Bà Mai ngẩng lên, mắt sưng đỏ.
“Việc gì?”
“Ra khỏi hẻm, tìm chỗ có sóng, gọi vào số này.” Cô viết nhanh một số điện thoại lên mảnh giấy. “Đây là số trực tiếp của một người tôi tin ở tỉnh. Nói rằng Đặng Khánh Vy yêu cầu khẩn cấp phong tỏa khu hồ sen An Lạc Viên, có dấu hiệu che giấu thi thể và tổ chức nghi lễ trái phép. Sau đó gửi USB này cho họ nếu tôi không quay lại.”
Bà Mai nhìn phong bì, tay run lẩy bẩy.
“Tôi... tôi không biết nói.”
Nam nhìn mẹ.
“Mẹ biết cầu xin thầy cúng suốt mười năm. Lần này cầu xin pháp luật đi.”
Bà Mai run lên, rồi chậm rãi nhận phong bì.
Dì Hạnh lập tức kêu lên: “Chị Mai, chị điên à? Chị làm vậy là cả nhà xong hết!”
Bà Mai nhìn em gái.
“Nhà này xong từ đêm Linh chết rồi.”
Dì Hạnh sững lại.
Bà Mai đứng dậy, xiêu vẹo nhưng vẫn đứng. Bà cầm phong bì trước ngực như cầm một bài vị đúng nghĩa đầu tiên của con gái.
“Nam.” Bà gọi.
Anh quay lại.
“Nếu gặp Linh...” Bà nghẹn giọng. “Nói mẹ gọi tên nó rồi.”
Nam im lặng vài giây.
“Không.” Anh nói. “Mẹ phải tự nói với em ấy. Khi đưa được Linh về.”
Bà Mai bật khóc, nhưng lần này không níu anh lại.
Khánh Vy dùng dây rút trói tạm dì Hạnh chắc hơn vào chân bàn, để lại điện thoại của bà Mai sau khi tháo SIM, tránh dì Hạnh gọi báo tin. Sau đó cô và Nam rời nhà ông Hòa bằng lối sau.
Đường đến khu hồ sen không đi qua cổng chính dự án. Theo bản đồ Linh vẽ, có một lối mương cũ dẫn vào vùng lõi từ phía đông, nơi trước đây là bãi đất trũng sau nhà thờ họ Nguyễn. Khánh Vy nhớ khu vực này từng được báo cáo là “đất hoang ngập nước”, nhưng trong phụ lục dự án lại ghi là “điểm tụ thủy tự nhiên có giá trị phong thủy”.
Một câu chữ đẹp để che một hố chôn.
Họ đi bộ qua con hẻm sau chợ, vòng qua bãi đất trống và men theo hàng rào tôn của An Lạc Viên. Nam cầm bản vẽ của Linh trong tay, đối chiếu từng dấu mốc: gốc đa cụt, bể nước bỏ hoang, cống tròn, bãi cỏ thấp. Nhiều thứ đã thay đổi, nhưng một vài dấu vết vẫn còn.
Đến gần khu hồ sen, họ nghe tiếng máy trước khi thấy ánh sáng.
Không phải tiếng máy xúc lớn. Là tiếng máy bơm nước và máy phát điện chạy nhỏ. Ánh đèn công trường hắt lên sau hàng rào tôn, màu trắng lạnh. Tiếng người nói chuyện vọng ra, có cả tiếng tụng lầm rầm rất khẽ.
Khánh Vy kéo Nam ngồi xuống sau bụi cỏ cao.
Qua khe hở dưới hàng rào, họ thấy khu đất trũng bên trong.
Hồ sen chưa có nước. Nó chỉ là một hố đào rộng, đáy lầy lội, xung quanh cắm cọc gỗ và dây đỏ. Ở giữa hố có một bàn lễ lớn phủ vải đen. Trên bàn đặt bát hương, chuông đồng, bài vị không tên, cuộn chỉ đỏ và một chiếc hộp sắt gỉ giống chiếc hộp ở nhà họ Nguyễn.
Xung quanh bàn lễ có năm người mặc áo dài đen.
Tất cả đều đeo nhẫn bạc ba vòng tròn.
Nam nín thở.
Không chỉ một ông Cẩn.
Có nhiều người.
Khánh Vy cũng cứng lại. “Đây không còn là một cá nhân.”
“Là tổ chức.”
Ở mép hố, một nhóm công nhân hoặc người của dự án đang dựng máy, nhưng họ đứng xa bàn lễ, vẻ mặt căng thẳng. Một người đàn ông mặc vest sáng màu đứng cạnh xe bán tải, liên tục xem đồng hồ. Nam nhận ra ông Phúc, đại diện chủ đầu tư An Lạc Viên, qua ảnh Khánh Vy cho xem.
Và ở giữa bàn lễ, người mặc áo dài đen mà Nam đã gặp đang đứng quay lưng.
Ông Cẩn.
Dù mặt nhẫn của ông đã nứt trong miếu, trên tay ông bây giờ lại có một chiếc nhẫn khác, nguyên vẹn.
Khánh Vy giơ điện thoại quay lén. Nhưng màn hình chớp một cái rồi tắt.
Hết pin.
Không. Máy còn hơn sáu mươi phần trăm.
Cô thử bật lại. Không lên.
Nam lấy điện thoại mình. Cũng tối đen.
“Ở đây chặn thiết bị.” Khánh Vy thì thầm.
Từ trong khu đất, tiếng chuông đồng vang lên.
Boong.
Năm người áo đen đồng loạt quay về phía ông Cẩn.
Ông ta cất giọng:
“Trước khi nước vào hồ, phải gọi người nằm dưới đất.”
Hai công nhân kéo một tấm bạt ở giữa hố.
Dưới tấm bạt là một hố nhỏ đã đào sẵn.
Trong hố, lộ ra một góc vải trắng dính bùn.
Nam cảm thấy thế giới trước mắt tối sầm.
Khánh Vy giữ chặt vai anh, gần như ghì xuống.
“Chưa được lao ra.”
“Đó là Linh.”
“Có thể. Nhưng nếu anh lao ra bây giờ, họ sẽ xử lý anh trước khi chúng ta có chứng cứ ra ngoài.”
Nam thở gấp. Anh biết cô đúng. Nhưng cơ thể anh không nghe lý trí. Mười năm trước anh không đến. Bây giờ em gái anh nằm cách anh chưa đầy năm mươi mét, dưới bùn, giữa một cái lễ động thổ kinh tởm được ngụy trang bằng dự án tâm linh.
Ông Cẩn đứng trên mép hố, nhìn xuống mảnh vải trắng.
“Nguyễn Ngọc Linh.” Ông gọi.
Nam cứng người.
Đây là lần đầu tiên ông Cẩn gọi đúng tên Linh.
Nhưng giọng ông không phải để trả lại danh phận. Nó giống như người chủ gọi món đồ đã thất lạc.
“Mười năm trước, cô bé này không chịu nằm yên. Đêm nay, dùng tên nó để mở hồ.”
Năm người áo đen bắt đầu tụng một câu gì đó. Không giống kinh Phật, không giống văn khấn thông thường. Âm điệu thấp, lặp lại, khiến đất dưới chân Nam như rung nhẹ.
Bản vẽ của Linh trong tay Nam bất chợt nóng lên.
Không phải ảo giác. Tờ giấy thật sự ấm.
Dòng chữ “Nếu em biến mất, hãy tìm em ở đây” dần nhòe ra vì nước mưa, nhưng bên dưới nó, một dòng chữ khác hiện lên bằng nét bút chì rất mờ, như trước đó bị che bởi thời gian:
Đừng để họ gọi tên em trước anh.
Nam nhìn dòng chữ.
Quá muộn.
Ông Cẩn đã gọi.
Ở giữa hố, mảnh vải trắng dính bùn khẽ động.
Khánh Vy thì thầm: “Không ổn.”
Nam nắm chặt bản vẽ.
Bên trong hàng rào, ông Cẩn giơ cuộn chỉ đỏ lên.
“Người chết đã có tên. Người sống đã được chọn. Mở hồ.”
Ngay khi ông ta nói, tất cả đèn công trường phụt tắt.
Bóng tối ập xuống khu đất.
Và từ trong hố bùn, giọng Linh vang lên, không còn nhỏ, không còn yếu, mà rõ đến mức cả khu đất đều nghe thấy:
“Anh Nam, gọi tên em.”
Nam đứng bật dậy.
Khánh Vy không kịp giữ.
Anh lao ra khỏi bụi cỏ, đạp vào tấm tôn hở và hét lên bằng tất cả hơi thở bị nén suốt mười năm:
“Nguyễn Ngọc Linh!”
Tất cả người trong khu đất quay lại.
Ông Cẩn nhìn Nam, nụ cười chậm rãi hiện ra.
“Cuối cùng cũng đến.”
Nam bước qua hàng rào tôn, mắt chỉ nhìn vào hố bùn.
Anh gọi lần nữa:
“Nguyễn Ngọc Linh! Anh đến đưa em về!”
Mặt đất dưới chân anh rung mạnh.
Từ hố đào giữa khu hồ sen, một bàn tay trắng bệch, bọc trong lớp vải mục, chậm rãi trồi lên khỏi bùn.