Lễ Cúng Đổi Mạng - Chương 14: Đừng Mở Ở Đây
“Anh Nam... đừng mở ở đây.”
Giọng nói phát ra từ trong hũ sứ nhỏ đến mức nếu không phải tất cả đang đứng im giữa cầu Cầu Đen, có lẽ Nguyễn Hoài Nam đã nghĩ mình nghe lầm. Nhưng không chỉ anh nghe thấy. Đặng Khánh Vy cứng người, tay vẫn giữ tập giấy tờ của dự án. Bà Mai ôm miệng, mắt trợn lớn. Dì Hạnh ngồi bệt xuống mặt cầu ướt, toàn thân run lên như người bị sốt rét.
Trong balo của Nam, chiếc hũ sứ lại rung nhẹ.
Cộc.
Âm thanh phát ra từ bên trong rất khẽ, như một đốt xương nhỏ gõ vào thành đất nung.
Nam đứng bất động.
Mưa rơi xuống vai anh, chảy dọc sống lưng, lạnh buốt. Nhưng thứ làm anh không thở nổi không phải mưa, mà là giọng của Linh. Giọng em gái anh, mười năm trước gọi điện cầu cứu, vừa vang lên từ một cái hũ mà mẹ anh đã định rải xuống dòng nước đen.
Khánh Vy là người lấy lại bình tĩnh trước.
“Đặt balo xuống từ từ.”
Nam nhìn cô.
“Không mở.” Cô nói ngay, như đọc được ý nghĩ trong mắt anh. “Anh nghe Linh nói rồi. Không mở ở đây.”
Nam gật đầu rất nhẹ. Anh từ từ đặt balo xuống mặt cầu, giữ nó cách lan can một khoảng xa. Bàn tay anh vẫn không rời quai balo, như sợ chỉ cần buông ra, có ai đó sẽ lao tới giật mất.
Bà Mai bò tới, nước mưa và nước mắt hòa trên mặt.
“Linh...” Bà gọi rất khẽ. “Linh ơi, mẹ đây...”
Không có tiếng đáp.
Chỉ có tiếng nước Cầu Đen chảy dưới chân cầu.
Bà Mai đưa tay về phía balo, nhưng Nam chặn lại.
“Đừng chạm.”
Bà nhìn anh, ánh mắt vỡ vụn.
“Con cho mẹ nghe nó nói thêm một lần thôi. Mẹ xin con. Cho mẹ nghe Linh gọi mẹ một lần.”
Nam cảm thấy trái tim mình đau nhói, nhưng anh vẫn lắc đầu.
“Mười năm trước em ấy gọi. Mẹ không nghe.”
Bà Mai như bị tát. Tay bà rơi xuống mặt cầu.
Dì Hạnh bỗng lên tiếng, giọng lạc đi:
“Phải ném nó xuống. Phải ném ngay. Đừng nghe. Đừng nghe tiếng trong hũ. Thứ đó không phải Linh đâu. Ông Cẩn nói nếu nó biết đường về, cả nhà sẽ chết hết.”
Khánh Vy quay sang nhìn bà ta.
“Bà Hạnh, từ giờ trở đi, mọi lời bà nói đều có thể được ghi nhận. Tôi khuyên bà nghĩ kỹ.”
Dì Hạnh cười méo mó, nước mưa làm lớp phấn trên mặt bà loang ra thành những vệt xám.
“Ghi nhận? Cô nghĩ ghi nhận được ông ấy à? Cô nghĩ mấy tờ giấy, mấy file ghi âm, mấy cái thẻ nhớ giữ được mạng cô à? Cha cô cũng ghi. Ông Hòa cũng giữ. Kết quả thì sao? Một người chết dưới xe tải, một người chết dưới mương. Còn cô thì đem súng vào miếu, cuối cùng ông ấy vẫn đi ra như không có gì.”
Khánh Vy không đáp. Nhưng Nam thấy tay cô siết lại quanh điện thoại.
Dì Hạnh nhìn sang Nam, giọng đột nhiên mềm xuống.
“Nam, dì biết con hận dì. Nhưng dì nói thật, hũ đó không nên mở. Nếu mở sai chỗ, thứ bên trong không còn là em gái con đâu.”
“Vậy bên trong là gì?”
Bà ta im bặt.
Nam bước tới gần.
“Dì vừa nói như thể dì biết trong đó là gì.”
Dì Hạnh lắc đầu. “Dì không biết. Dì chỉ nghe thầy nói.”
“Thầy nào? Tư Lễ hay ông Cẩn?”
Mặt dì Hạnh tái thêm.
Bà Mai ngẩng lên, nhìn em gái bằng đôi mắt đỏ ngầu.
“Hạnh, mày còn giấu gì?”
Dì Hạnh tránh ánh mắt bà.
“Mày nói cho tao biết.” Bà Mai bò dậy, túm lấy tay em gái. “Con Linh của tao ở đâu? Hũ này là gì? Mày nói đi!”
Dì Hạnh giật tay ra, bỗng gào lên:
“Chị hỏi em? Chị có quyền hỏi em à? Chị ký giấy trước! Chị là mẹ nó mà chị ký giấy trước khi nó chết! Em chỉ làm theo. Ai cũng làm theo. Anh Khang ký. Thằng Minh ký. Chị ký. Em có ép ai đâu!”
Bà Mai cứng người.
Nam nhìn mẹ.
Bà Mai lắp bắp: “Mẹ... mẹ ký giấy đất. Mẹ không biết trong đó có giấy tro cốt.”
Khánh Vy lật tập hồ sơ, rút trang có chữ ký đưa ra.
“Bà Mai, chữ ký này là của bà?”
Bà nhìn trang giấy, mặt trắng bệch.
“Là chữ ký của tôi... nhưng tôi không đọc hết. Dì Hạnh nói chỉ là giấy đồng thuận quy hoạch. Tôi... tôi không biết.”
Dì Hạnh cười khan:
“Đúng rồi, chị không biết. Chị lúc nào cũng không biết. Lúc Linh bị nhốt trong phòng thờ, chị cũng nói không biết nó sẽ chết. Lúc thầy đưa hũ tro cho chị, chị cũng nói không biết trong đó có gì. Lúc chị giấu bài vị ‘Người Gánh Hạn’ dưới bàn thờ, chị cũng nói vì thầy dặn. Chị Mai, chị sống cả đời bằng câu không biết, nhưng người chết thì vẫn là con chị.”
Tiếng tát vang lên giữa cầu.
Bà Mai tát dì Hạnh đến mức bà ta ngã nghiêng sang một bên. Khánh Vy lập tức kéo hai người tách ra.
“Đủ rồi!”
Nam không can.
Không phải vì anh muốn họ đánh nhau, mà vì từng câu dì Hạnh vừa nói giống như một bản án dành cho cả căn nhà. Dì Hạnh có tội. Mẹ anh cũng có tội. Nhưng giữa họ còn có một thứ gì đó sâu hơn: sự đùn đẩy, nơi ai cũng tự xem mình là người bị lừa để khỏi nhận mình là người đã ký, đã im lặng, đã thuận theo.
Trong balo, hũ sứ lại phát ra tiếng động.
Lần này không phải tiếng gõ.
Là tiếng rạn rất nhỏ.
Rắc.
Nam lập tức quỳ xuống, mở ngăn balo. Lớp áo khoác bọc quanh hũ sứ ẩm nước. Dây niêm phong tạm vẫn còn, nhưng trên thân hũ đã xuất hiện một vết nứt mới chạy từ cổ hũ xuống gần đáy.
Khánh Vy ngồi xuống cạnh anh, mặt căng lại.
“Phải đưa nó ra khỏi đây ngay. Hũ có thể vỡ.”
“Nếu vỡ thì sao?”
“Không biết. Nhưng chắc chắn không nên vỡ trên cầu này.”
Bà Mai hoảng loạn: “Đưa về nhà! Đưa Linh về nhà!”
Dì Hạnh hét lên: “Không được đưa về! Nó về nhà thì tất cả chết hết!”
Khánh Vy quay sang cả hai, giọng lạnh đi:
“Không ai quyết định theo lời thầy cúng nữa. Hũ này là vật chứng, sẽ được đưa đến nơi an toàn để niêm phong.”
Nam nhìn cô.
“Nơi nào an toàn?”
Khánh Vy im lặng một thoáng.
Trụ sở công an huyện có thể không an toàn nếu người trong nội bộ từng sửa hồ sơ. Nhà họ Nguyễn không an toàn. Miếu Cầu Đen càng không. Nghĩa trang là nơi họ đang bị dẫn đến. Cầu Đen không thể mở. Bệnh viện không phù hợp. Nhà riêng của Khánh Vy cũng không nên lộ.
Cô nói:
“Nhà ông Hòa.”
Nam ngẩng lên.
“Tiệm sửa điện thoại?”
“Không. Nhà riêng của ông ấy, phía sau chợ cũ. Cha tôi từng giấu đồ ở đó một lần. Sau khi ông Hòa mất, nhà khóa lại. Người thân ông ấy đi xa, chưa bán. Tôi có chìa khóa do cha để lại.”
“Vì sao cô không nói sớm?”
“Vì tôi không chắc có nên kéo anh vào sâu hơn nữa không.” Khánh Vy nhìn hũ sứ. “Nhưng giờ thì muộn rồi.”
Nam gật đầu.
“Đi.”
Họ đưa bà Mai, dì Hạnh và hũ sứ rời khỏi cầu. Khánh Vy còng tay dì Hạnh bằng một bên còng, đầu còn lại khóa vào tay nắm ghế sau trong xe để bà ta không lao ra. Bà Mai ngồi cạnh Nam ở hàng ghế sau, hai tay ôm mặt, thỉnh thoảng lại gọi tên Linh. Nam đặt balo ở giữa, một tay giữ chặt. Hũ sứ bên trong thi thoảng lại rung nhẹ, như có một nhịp thở bị nhốt trong đất nung.
Trên đường về chợ cũ, không ai nói.
Khánh Vy lái xe qua con đường ven mương, tránh đường chính. Điện thoại vẫn mất sóng. Bộ đàm vẫn chỉ rè. Hai bên đường, hàng rào tôn của dự án kéo dài như một bức tường lạnh. Trên vài đoạn tôn, người ta dán poster giới thiệu khu nghỉ dưỡng An Lạc Viên với những hình ảnh quá sạch sẽ: hồ sen, nhà gỗ, tượng Phật, lối đi thiền, các gia đình mặc đồ trắng cười dưới nắng.
Nam nhìn những tấm poster ấy, thấy buồn nôn.
Dưới những hình ảnh “chữa lành” đó có bao nhiêu người không tên?
Xe đến chợ cũ lúc gần mười giờ đêm.
Khu chợ ban ngày ồn ào giờ tối om. Chỉ còn vài bóng đèn bảo vệ leo lét ở đầu dãy. Tiệm sửa điện thoại của ông Hòa đóng kín như buổi sáng, nhưng Khánh Vy không dừng ở mặt tiền. Cô lái vòng ra lối sau, nơi có một con hẻm nhỏ giữa các ki-ốt và một dãy nhà cấp bốn thấp, mái tôn cũ.
Nhà ông Hòa nằm ở cuối hẻm.
Một căn nhà nhỏ, cửa gỗ đã bạc màu, trên tường treo tấm bảng cũ: “Nhận sửa radio - cassette - đầu đĩa - điện thoại phím”. Trước cửa có chậu cây khô, bên cạnh là một chiếc ghế nhựa gãy chân. Mùi ẩm mốc và mùi linh kiện cũ thoang thoảng trong không khí.
Khánh Vy lấy chùm chìa khóa trong túi.
“Cha tôi từng nói, nếu một ngày phải mở lại vụ Linh, hãy đến đây trước khi đến trụ sở.”
Cô tra chìa.
Cửa mở sau một tiếng kẹt dài.
Bên trong tối và đầy bụi.
Nam bật đèn pin. Ánh sáng quét qua căn phòng hẹp chất đầy radio cũ, đầu cassette, điện thoại phím, hộp linh kiện, dây điện, pin, loa tháo rời. Trên tường treo lịch cũ từ ba năm trước, đúng năm ông Hòa mất. Một góc phòng có bàn thờ nhỏ, trên đó đặt ảnh ông Hòa: một người đàn ông gầy, một mắt đục, nụ cười hiền nhưng mệt.
Bà Mai vừa bước vào đã khựng lại.
“Ông này...”
Nam quay sang. “Mẹ biết ông Hòa?”
Bà Mai gật rất chậm.
“Ông ấy từng đến nhà mình sau đám tang Linh. Nói muốn lấy lại cái gì đó của con bé. Mẹ không cho vào.”
“Cái gì?”
“Không biết. Ông ấy bảo Linh gửi ông ấy giữ một thứ. Mẹ sợ nên đóng cửa.”
Khánh Vy đóng cửa lại, kéo rèm. Căn nhà chìm vào bóng tối chỉ còn ánh đèn pin. Cô đặt hũ sứ lên một chiếc bàn gỗ giữa phòng, lót bằng áo khoác của Nam và túi niêm phong.
Vết nứt trên thân hũ dài hơn lúc ở cầu.
Rắc.
Âm thanh vang lên rõ trong căn phòng kín.
Bà Mai lùi lại. Dì Hạnh bị còng vào chân bàn sắt gần cửa, miệng không ngừng lẩm bẩm cầu xin. Khánh Vy lấy điện thoại ghi hình, đặt lên giá kẹp tạm trên kệ linh kiện.
“Chúng ta sẽ không mở hũ.” Cô nói. “Chỉ ghi nhận tình trạng nứt, bảo quản tạm, chờ đội kỹ thuật.”
Nam nhìn hũ sứ.
“Nhưng nếu nó tự vỡ?”
Khánh Vy không trả lời được.
Ngay lúc đó, trong căn nhà tối, một chiếc radio cũ trên kệ tự bật lên.
Ban đầu là tiếng rè.
Rồi một giọng đàn ông già vang ra, đứt quãng, như băng cassette bị kéo chậm:
“Nếu nghe được đoạn này... nghĩa là hũ đã về lại chợ.”
Khánh Vy quay phắt lại.
“Giọng ông Hòa.” Cô nói.
Radio không cắm điện.
Nam nhìn quanh. Không ai chạm vào nó.
Giọng ông Hòa tiếp tục, rè và xa:
“Đừng mở hũ ở Cầu Đen. Đừng mở ở nhà họ Nguyễn. Đừng mở trước bàn thờ. Trong hũ không phải tro. Là khóa.”
Bà Mai khóc nấc.
Nam bước đến gần radio.
“Khóa cái gì?”
Như thể đoạn ghi âm nghe được câu hỏi, giọng ông Hòa vang lên sau một khoảng rè:
“Khóa tên của con bé.”
Nam quay lại nhìn hũ sứ.
Khóa tên.
Ông Cẩn sợ tên. Miếu Cầu Đen giữ những bài vị không tên. Linh bị thờ là Người Gánh Hạn. Hũ sứ ghi N.N.L - G.H. Mọi thứ đều nhằm biến Nguyễn Ngọc Linh thành một chức năng trong nghi lễ, không phải một con người.
Radio tiếp tục:
“Linh đem máy đến tôi ba ngày trước lễ. Nó bảo nếu nó chết, đừng để người nhà lấy hết tiếng nói của nó. Tôi giữ một bản, nhưng không giữ được người. Sau đám tang, tôi thấy họ đưa hũ này về. Tôi biết bên trong có thứ của nó. Nhưng bà Mai không cho tôi vào.”
Bà Mai ôm đầu.
“Linh ơi... mẹ không biết... mẹ không biết...”
Giọng ông Hòa rè đi, rồi rõ lại:
“Hũ có hai lớp. Lớp ngoài là bùa khóa tên. Lớp trong giấu vật chỉ đường. Muốn mở, phải có ba thứ: tên thật của người chết, tiếng nói cuối cùng của người chết, và người từng không nghe phải tự gọi tên nó.”
Nam thấy tay mình run lên.
Khánh Vy nhìn anh.
“Người từng không nghe là anh.”
Radio phát ra tiếng lạch cạch, rồi giọng ông Hòa nhỏ dần:
“Nhưng nhớ kỹ. Mở hũ chỉ cho biết con bé bị đưa đi đâu. Nó không phá được lễ. Muốn phá lễ, phải đưa tên nó về bàn thờ và đào người đầu tiên lên trước ngày ký đất.”
Tiếng rè tăng lên.
Rồi một câu cuối cùng vang ra, nhỏ nhưng rõ:
“Nguyễn Ngọc Linh không nằm trong hũ. Nó nằm dưới nơi người ta định xây hồ sen.”
Radio tắt phụt.
Căn nhà tối trở lại.
Nam đứng giữa những chiếc máy cũ, cảm giác toàn bộ máu trong người chảy ngược.
Hồ sen.
Trong bản quảng cáo An Lạc Viên, hồ sen là trung tâm khu nghỉ dưỡng.
Trong bản đồ dự án, hồ sen nằm ở vùng lõi.
Nếu Linh nằm dưới nơi người ta định xây hồ sen, nghĩa là thi thể em gái anh không ở nghĩa trang, không ở nhà, không ở miếu. Nó bị chôn dưới khu đất dự án.
Và ngày mai, họ sẽ động thổ.
Khánh Vy cầm điện thoại lên, kiểm tra. Vẫn mất sóng.
“Chúng ta phải ra khỏi đây, báo đội kỹ thuật và xin chặn lễ động thổ ngay.”
Dì Hạnh bỗng cười trong nước mắt.
“Không kịp đâu. Lễ động thổ không phải ngày mai.”
Nam quay sang.
“Bà nói gì?”
Dì Hạnh ngẩng mặt, đôi mắt đỏ ngầu, giọng run rẩy nhưng rõ:
“Sau khi các người rời nhà, ông Cẩn gọi cho tôi. Ông ấy bảo lịch đổi. Lễ động thổ làm lúc nửa đêm nay. Ở hồ sen.”
Nam nhìn đồng hồ.
22 giờ 37.
Còn chưa đầy một tiếng rưỡi.
Trên bàn, hũ sứ lại vang lên tiếng gõ.
Cộc.
Cộc.
Cộc.
Lần này, sau tiếng gõ là giọng Linh, rất khẽ:
“Anh Nam... gọi tên em đi.”
Nam bước đến trước hũ sứ.
Khánh Vy định ngăn, nhưng dừng lại.
Nam đặt tay lên mặt bàn, cúi sát hũ. Anh không chạm vào nó. Chỉ nhìn vết nứt đang lan dọc thân hũ như một đường sét nhỏ.
Mười năm trước, Linh gọi anh.
Anh không nghe.
Đêm nay, giữa căn nhà đầy đồ điện tử cũ của người đã chết, trước một hũ sứ khóa tên em gái, Nam cuối cùng cũng gọi.
Rõ ràng.
Từng chữ.
“Nguyễn Ngọc Linh.”
Hũ sứ rung mạnh.
Nam gọi lại, giọng khàn đi:
“Nguyễn Ngọc Linh.”
Vết nứt trên thân hũ sáng lên một đường mờ.
Bà Mai quỳ sụp xuống, khóc không thành tiếng.
Nam nhắm mắt, gọi lần thứ ba:
“Nguyễn Ngọc Linh, anh nghe em.”
Nắp hũ bật ra.
Không có tro.
Không có xương.
Bên trong hũ là một chiếc thẻ nhớ thứ ba, một mảnh vải trắng dính đất khô, và một sợi dây chuyền bạc nhỏ của Linh.
Mặt dây chuyền khắc hai chữ:
N.L.
Dưới đáy hũ, có một mảnh giấy được cuộn rất chặt.
Khánh Vy đeo găng, lấy ra, mở nhẹ.
Trên giấy là bản vẽ tay của Linh.
Một sơ đồ khu đất An Lạc Viên, vẽ bằng bút bi xanh. Ở giữa bản vẽ, nơi sau này trở thành hồ sen, Linh khoanh một vòng tròn đỏ và ghi:
Nếu em biến mất, hãy tìm em ở đây.