Lễ Cúng Đổi Mạng - Chương 12: Lời Nói Dối Của Mẹ
Còi xe công an vang lên từ con đường đất ngoài miếu Cầu Đen, xa rồi gần, bị tiếng mưa và tiếng nước chảy dưới cầu bẻ vụn thành từng đoạn ngắn.
Nguyễn Hoài Nam ôm cha trong tay, cảm nhận rõ hơi thở yếu ớt của ông Khang qua lớp áo ẩm. Cổ tay ông vẫn hằn ba vòng đỏ, nhưng sợi chỉ đã rơi xuống nền miếu, khô lại như một cọng rơm cháy. Ông Khang không ngất hẳn. Mắt ông hé mở, con ngươi đục và mệt, thỉnh thoảng môi mấp máy như muốn gọi một cái tên, nhưng không phát ra tiếng.
Diệp.
Nam biết cha mình đang gọi ai.
Trong miếu, những bài vị vừa hiện tên vẫn đứng im trong bóng tối. Dưới ánh đèn pin của Đặng Khánh Vy, các hàng chữ mới nổi trên mặt gỗ trông vừa thật vừa không thật, như ai đó đã viết chúng từ nhiều năm trước nhưng phải đến đêm nay mới được phép hiện lên.
Nguyễn Ngọc Diệp.
Trần Thị Hạnh.
Võ Minh Tâm.
Lê Thị Sương.
Và nhiều cái tên khác, mờ hơn, chưa kịp đọc rõ.
Những người đã trả thay.
Nam nhìn từng cái tên, rồi nhìn về phía khoảng tối nơi ông Cẩn vừa biến mất. Không có cửa sau. Không có lối ngách rõ ràng. Chỉ có bức vách gỗ cũ sau bàn thờ, phủ đầy bụi và mạng nhện. Khánh Vy đã kiểm tra sơ qua, nhưng chưa phát hiện lối thoát. Ông Cẩn như tan vào chính miếu này, để lại chiếc nhẫn bạc nứt đôi dưới nền đá.
Khánh Vy nhặt chiếc nhẫn bằng găng tay, bỏ vào túi vật chứng. Mặt nhẫn vỡ làm hai, ký hiệu ba vòng tròn không còn liền nhau. Cô nhìn nó vài giây rồi khóa miệng túi lại.
“Ông ấy cần đưa đi cấp cứu.”
Nam gật đầu.
Ngoài hiên, ánh đèn pin và đèn xe loang lổ trong mưa. Đội hỗ trợ cuối cùng cũng đến, nhưng Nam không thấy nhẹ nhõm. Một phần vì họ đến quá muộn. Một phần vì anh không còn chắc trong số những người mặc đồng phục kia có bao nhiêu người thật sự muốn vụ này được mở ra.
Anh Bình bước vào miếu sau cùng. Mặt anh ta tái, có lẽ vì đường mưa, có lẽ vì nhìn thấy ông Khang bị trói, cũng có thể vì thấy hàng bài vị không tên giờ đã hiện chữ.
“Đưa ông ấy ra xe.” Khánh Vy ra lệnh.
Hai cán bộ trẻ tiến vào, cẩn thận đỡ ông Khang khỏi ghế. Khi họ chạm vào chiếc ghế gỗ, một người rụt tay lại.
“Lạnh quá.”
Không ai đáp.
Ông Khang được đưa ra ngoài. Nam đi theo đến ngưỡng cửa thì cha anh bất ngờ nắm lấy tay áo anh. Bàn tay ông yếu đến mức gần như không có lực, nhưng vẫn đủ kéo Nam khựng lại.
“Nam...” Ông Khang thều thào.
“Ba đừng nói. Ra viện rồi nói.”
Ông lắc đầu, mắt mở lớn trong hoảng loạn.
“Đừng để mẹ con... đưa nó đi lần nữa.”
Nam cúi sát hơn.
“Ai?”
Môi ông run lên.
“Linh...”
Nam thấy tim mình thắt lại.
“Ba nói Linh ở đâu?”
Ông Khang nhìn anh, nước mắt tràn ra khóe mắt nhăn nheo.
“Không phải trong phòng thờ...” Ông thở đứt quãng. “Mẹ con... mẹ con không cho nó ở đó...”
Câu nói chưa hết, ông ho dữ dội. Nhân viên hỗ trợ vội đưa ông ra ngoài. Khánh Vy nhìn Nam. Cả hai đều hiểu, lời của ông Khang trùng với điều bóng cô Diệp đã nói.
Ở nơi cả nhà cậu đặt con bé.
Không. Dưới lời nói dối cuối cùng của mẹ cậu.
Nam bước ra hiên miếu. Mưa đã nhỏ lại, nhưng sương từ mương Cầu Đen bốc lên dày hơn. Dưới ánh đèn xe, mặt nước đục chảy lững lờ, đen như dầu. Xa xa, khu dự án An Lạc Viên sáng lờ mờ, im lìm sau hàng rào tôn, như thể mọi thứ vừa xảy ra trong miếu không liên quan gì đến những bảng quảng cáo “tái sinh thân tâm trí” ngoài kia.
Khánh Vy ra hiệu cho một cán bộ đưa ông Khang đi trước. Sau đó cô quay sang Nam.
“Anh cần về nhà ngay.”
“Cô cũng nghĩ vậy?”
“Ông Cẩn nói muốn phá lễ phải đem Linh về đúng tên. Cô Diệp nói Linh nằm dưới lời nói dối cuối cùng của mẹ anh. Cha anh vừa nói mẹ anh không cho Linh ở phòng thờ.” Khánh Vy lau nước mưa trên mặt, giọng rõ ràng. “Tôi nghĩ trong nhà vẫn còn một bí mật về di hài hoặc bài vị của Linh.”
Nam nhìn về phía con đường về làng.
Mười năm qua, anh vẫn nghĩ Linh được chôn ở nghĩa trang phía nam An Khê, nơi anh từng ra mộ con bé vào năm đầu tiên sau đám tang. Một ngôi mộ nhỏ, bia đá ghi Nguyễn Ngọc Linh, sinh năm, mất năm, ảnh thờ mờ dần theo thời gian. Nam đã đứng trước ngôi mộ đó, đặt bó cúc trắng, xin lỗi em gái trong im lặng.
Nếu Linh không ở đó thì sao?
Nếu mộ chỉ là mộ rỗng?
Ý nghĩ ấy khiến anh buồn nôn.
“Đi.” Nam nói.
Khánh Vy gật đầu.
Họ trở lại xe trong khi đội hỗ trợ bắt đầu phong tỏa miếu. Anh Bình đứng dưới hiên, gọi điện liên tục. Lần này Khánh Vy không để anh ta ở lại một mình. Cô giao một cán bộ trẻ đáng tin hơn giữ chiếc nhẫn và ghi nhận hiện trường, đồng thời nhắc lại ba lần rằng mọi vật chứng phải được niêm phong trước camera.
Trên đường về, Nam không nói nhiều.
Điện thoại của anh không còn tin nhắn mới. File ghi âm của Linh vẫn nằm trong máy. Bản sao dữ liệu vẫn an toàn. Nhưng anh cảm thấy thời gian đang rút ngắn. Không phải vì nửa đêm đang đến, mà vì có ai đó trong bóng tối đã bị đánh động. Ông Cẩn không còn là một cái bóng được che sau thầy Tư Lễ nữa. Tên ông ta đã được gọi. Chiếc nhẫn đã nứt. Bài vị của Diệp đã hiện tên.
Và khi tên người chết bắt đầu trở lại, người sống sẽ làm mọi cách để bịt miệng họ thêm lần nữa.
Xe vừa dừng trước nhà họ Nguyễn, Nam đã thấy có chuyện không ổn.
Cổng chính mở toang.
Trong sân, đèn bật sáng nhưng không có ai đứng ngoài. Dây cảnh báo tạm của đội công an vẫn kéo ở cửa phòng thờ, nhưng gian khách trống. Tiếng khóc của Tuấn không còn. Tiếng mẹ anh cũng không còn. Căn nhà im ắng bất thường, như sau khi một đám đông vừa vội vã rời đi.
Khánh Vy xuống xe, tay đặt gần bao súng.
“Ở sát tôi.”
Nam không đáp, đi nhanh vào sân.
Gian khách trống. Trên bàn, chén trà đổ nghiêng, nước loang xuống mặt gỗ. Chiếc điện thoại của Hoài Minh không còn. Ghế nơi Tuấn ngồi cũng bị xô lệch. Phòng thờ vẫn được quây dây, nhưng cửa mở. Bên trong, bát hương đã được thắp lại. Khói nhang mới bốc lên, mỏng nhưng rõ, như có người vừa vào phòng bất chấp hiện trường bị phong tỏa.
Khánh Vy lập tức gọi:
“Anh Bình, ai ở lại nhà họ Nguyễn?”
Đầu dây chưa kịp trả lời thì từ phía nhà ngang vang lên tiếng đồ rơi.
Nam lao tới.
Phòng của Hoài Minh mở hé. Bên trong, Tuấn ngồi co ro dưới gầm bàn học cũ, hai tay ôm đầu gối, mặt trắng bệch. Trên cổ tay trái đứa bé lại có một sợi chỉ đỏ. Nhưng lần này sợi chỉ bị buộc lỏng, như buộc vội.
“Tuấn!”
Nam quỳ xuống, kéo đứa bé ra.
Tuấn ôm chầm lấy anh, run bần bật.
“Chú Nam... bà nội đưa ba đi rồi.”
Nam lạnh người.
“Đưa đi đâu?”
Tuấn lắc đầu, khóc không thành tiếng. “Bà nội nói phải đem cô út về trước khi chú về. Ba không chịu. Dì Hạnh khóc. Rồi có người gọi điện cho bà nội. Bà nội bảo nếu không làm, chú sẽ chết.”
Khánh Vy bước vào, lập tức dùng dao nhỏ cắt sợi chỉ trên tay Tuấn. Sợi chỉ rơi xuống nền, co lại như con sâu khô.
“Minh đâu?” Nam hỏi.
“Ba đi với bà nội. Ba bảo con trốn đi. Ba nói nếu chú Nam về thì nói...” Tuấn nấc lên. “Nói là đừng để bà nội mở hũ tro.”
Nam thấy đầu mình ong lên.
“Hũ tro nào?”
Tuấn chỉ về phía phòng thờ.
“Của cô út.”
Nam đứng dậy.
Khánh Vy nhìn anh, sắc mặt nghiêm trọng.
“Anh nói Linh được chôn ở nghĩa trang?”
“Đúng.”
“Nếu có hũ tro trong nhà...”
Cô không nói hết.
Nam đi thẳng về phòng thờ.
Bên trong, không khí đặc mùi nhang mới. Dây cảnh báo bị xé đứt một đoạn. Chiếc ghế gỗ vẫn ở giữa phòng. Vết nứt trên nền đã được ai đó phủ tạm bằng tấm vải đỏ. Trên bàn thờ, bên cạnh các bát hương tổ tiên, có một khoảng trống rất nhỏ ở góc dưới bên phải. Trước đây Nam nhớ chỗ đó đặt ảnh Linh. Bây giờ ảnh đã biến mất.
Không chỉ ảnh.
Cả cái hũ sứ nhỏ màu trắng mà anh từng nghĩ là hũ đựng nhang cũ cũng không còn.
Nam quay sang Khánh Vy.
“Mẹ tôi lấy đi rồi.”
“Có thể chưa đi xa.” Khánh Vy lập tức gọi điện báo chặn các lối ra khỏi xã và mô tả bà Mai, Hoài Minh, dì Hạnh. Nhưng khi cô vừa gọi xong, điện thoại Nam rung lên.
Tin nhắn từ số của Hoài Minh.
Nam mở ra.
Anh xin lỗi.
Đi kèm là một ảnh chụp mờ từ trong xe. Minh ngồi ở ghế sau, mặt bị bóng tối che một nửa, trên tay ôm một hũ sứ trắng. Bên cạnh anh là bà Mai, mắt đỏ, hai tay giữ chặt một túi vải. Dì Hạnh ngồi ghế trước. Qua kính xe, có thể thấy đường làng tối và một tấm biển xanh: Nghĩa trang An Khê - 1 km.
Tin nhắn thứ hai đến ngay sau đó:
Mẹ nói mộ Linh rỗng.
Nam siết điện thoại.
Dù đã lờ mờ đoán, khi dòng chữ hiện ra, anh vẫn thấy lòng mình như sụp xuống.
Mộ Linh rỗng.
Mười năm qua, anh đã nói chuyện với một ngôi mộ không có em gái mình bên dưới.
Khánh Vy nhìn tin nhắn, lập tức nói:
“Lên xe.”
Nhưng Nam đứng yên.
Anh nhìn bàn thờ. Khoảng trống nơi ảnh Linh từng đặt giống một con mắt bị khoét khỏi căn phòng. Mùi nhang mới nồng lên. Trên mặt bàn thờ, dòng chữ tên anh đã biến mất. Nhưng ở chỗ ảnh Linh từng đặt, mặt gỗ có một vệt bụi hình chữ nhật, và bên dưới vệt bụi ấy, Nam thấy một dòng chữ rất nhỏ được khắc bằng vật nhọn.
Không phải nét chữ của Linh.
Là nét chữ run rẩy của mẹ.
ĐỪNG ĐỂ NÓ Ở LẠI NHÀ NÀY.
Nam gọi Khánh Vy.
Cô quay lại. Anh chỉ dòng chữ.
Khánh Vy cúi xuống nhìn, rồi nói khẽ:
“Đây có thể là lời nói dối cuối cùng.”
Nam lắc đầu.
“Không. Đây mới là vỏ của lời nói dối.”
Anh bước đến tủ gỗ nhỏ dưới bàn thờ, nơi ngày xưa cất đồ cúng, đèn dầu, giấy vàng. Tủ khóa. Nhưng sau những gì đã qua, Nam không còn kiên nhẫn tìm chìa. Anh nhấc chiếc ghế gỗ nhỏ cạnh tường, đập mạnh vào ổ khóa.
Một lần.
Hai lần.
Đến lần thứ ba, ổ khóa bật ra.
Khánh Vy không ngăn. Cô chỉ bật camera điện thoại ghi lại.
Nam mở tủ.
Bên trong có vài cuốn sổ cúng cũ, một xấp khăn tang đã ngả vàng, hai hộp nhang, một chai rượu trắng và một bọc vải đen nằm sâu trong góc.
Anh lấy bọc vải ra.
Nó nhẹ.
Quá nhẹ.
Bên trong là một bài vị nhỏ, bọc bằng khăn đỏ. Nam tháo khăn ra.
Bài vị bằng gỗ đen, không đặt trên bàn thờ. Không ghi đầy đủ tên.
Chỉ có bốn chữ khắc lệch:
NGƯỜI GÁNH HẠN.
Không ngày sinh. Không ngày mất. Không họ tên.
Cổ họng Nam nghẹn lại.
Khánh Vy cũng im lặng.
Vậy đây là chỗ của Linh trong căn nhà này.
Không phải em gái. Không phải con gái. Không phải Nguyễn Ngọc Linh.
Chỉ là người gánh hạn.
Nam cầm bài vị bằng hai tay. Gỗ lạnh buốt, lạnh đến mức anh cảm thấy như đang chạm vào da người chết.
Một tờ giấy mỏng rơi ra từ mặt sau bài vị.
Khánh Vy nhặt lên, soi đèn.
Trên giấy là nét chữ của Linh.
Anh Nam, nếu anh tìm thấy cái này, nghĩa là mẹ vẫn chưa chịu gọi tên em.
Bên dưới, có thêm vài dòng:
Em không sợ chết bằng sợ bị nhà mình thờ như một thứ xui xẻo. Nếu họ nói em gánh hạn, anh đừng tin. Nếu họ nói em tự nguyện, anh đừng tin. Nếu họ nói em không được đặt tên lên bàn thờ, anh hãy đưa em về đúng tên của em.
Nam đọc đến đó thì mắt nhòe đi.
Anh đã không khóc ở đám tang Linh. Khi đó anh quá sốc, quá giận, quá tê. Sau đó mười năm, anh cũng không khóc. Anh biến nỗi đau thành công việc, thành sự lạnh lùng, thành những câu hỏi sắc nhọn dành cho người khác.
Nhưng lúc này, giữa phòng thờ đầy khói nhang, cầm bài vị không tên của em gái, anh cảm thấy một thứ gì đó trong mình vỡ ra.
Linh đã biết trước.
Con bé biết mẹ sẽ không gọi tên nó.
Biết cả nhà sẽ biến nó thành vật gánh hạn.
Biết anh có thể một ngày nào đó tìm thấy.
Và vẫn gọi anh.
Khánh Vy đứng cạnh, không thúc giục. Cô chỉ lặng lẽ đưa cho anh một túi vật chứng khác.
Nam đặt bài vị vào túi, nhưng trước khi khóa lại, anh nhìn bốn chữ “Người Gánh Hạn” lần cuối.
“Không.” Anh nói rất khẽ. “Em là Nguyễn Ngọc Linh.”
Ngay khi cái tên được nói ra, phòng thờ rung nhẹ.
Không mạnh. Không đáng sợ. Chỉ như một người vừa thở ra sau khi bị nín quá lâu.
Từ chiếc điện thoại cũ trong balo Nam, một âm thanh nhỏ vang lên.
Không phải chuông.
Là tiếng tin nhắn.
Nam mở ra.
Số của Linh gửi đến một dòng duy nhất:
Đừng để mẹ rải tro em xuống Cầu Đen.
Khánh Vy lập tức quay người.
“Đi ngay.”
Nam ôm balo, cầm túi vật chứng có bài vị không tên, chạy ra khỏi phòng thờ. Tuấn đứng ở cửa, mắt đầy sợ hãi.
“Chú Nam...”
Nam dừng lại, quỳ xuống trước mặt đứa bé.
“Con ở lại với cô công an ngoài sân. Đừng vào phòng thờ nữa.”
“Chú có cứu được cô út không?”
Nam nhìn đứa bé.
Cứu một người đã chết là điều vô lý. Nhưng mười năm trước, anh đã không cứu được Linh khi con bé còn sống. Bây giờ, điều duy nhất anh có thể làm là cứu cái tên của em khỏi bị xóa thêm lần nữa.
Anh đặt tay lên vai Tuấn.
“Chú sẽ đưa cô út về đúng tên.”
Tuấn gật đầu, nước mắt rơi xuống.
Nam và Khánh Vy chạy ra xe.
Đường đến nghĩa trang An Khê tối và trơn. Khánh Vy lái nhanh hơn lúc trước, nhưng vẫn giữ xe không trượt. Nam gọi lại cho Minh. Lần đầu không ai nghe. Lần hai cũng vậy. Đến lần thứ ba, cuộc gọi được bắt máy.
Đầu dây bên kia chỉ có tiếng gió.
“Anh Minh!”
Không ai đáp.
Rồi giọng Minh vang lên, nghẹn và đứt quãng:
“Nam... đừng để mẹ làm. Mẹ bảo nếu rải tro Linh xuống Cầu Đen, ông Cẩn sẽ tha cho mày.”
“Anh đang ở đâu?”
“Đường vào nghĩa trang. Nhưng dì Hạnh... dì Hạnh đưa mẹ đi trước rồi. Tao giữ hũ tro được một lúc, nhưng mẹ nói...” Minh nghẹn lại. “Mẹ nói Linh không phải em gái mình nữa. Nó là cái hạn còn sót.”
Nam cảm giác trong lồng ngực mình có thứ gì đó bị bóp nát.
“Mẹ đang ở đâu?”
“Cầu Đen.”
Tiếng gió mạnh hơn. Có tiếng Minh chạy, tiếng thở dốc.
“Nam, tao xin lỗi. Tao không giữ được.”
Cuộc gọi đột ngột ngắt.
Khánh Vy đánh lái gấp, rẽ khỏi đường nghĩa trang, quay về lối mương dẫn đến Cầu Đen.
“Bám chắc.”
Xe lao qua con đường đất ướt. Đèn pha cắt vào màn mưa, soi ra những vệt bùn, những bụi cỏ lắc lư, hàng rào tôn của dự án và bóng cây cầu cũ hiện ra phía trước.
Trên cầu có hai bóng người.
Một là bà Mai.
Một là dì Hạnh.
Bà Mai ôm hũ sứ trắng trước ngực. Tóc bà xõa rối, áo lam ướt sũng, gương mặt trắng bệch dưới ánh đèn xe. Dì Hạnh đứng phía sau, một tay cầm túi vải, một tay giữ vai bà, như khuyên nhủ, như thúc ép, hoặc như sợ bà đổi ý.
Dưới cầu, nước Cầu Đen chảy chậm, đặc và tối.
Nam mở cửa xe trước khi xe dừng hẳn, lao xuống.
“Mẹ!”
Bà Mai quay lại.
Trong khoảnh khắc nhìn thấy Nam, mặt bà vỡ ra. Nước mắt, sợ hãi, tuyệt vọng và một thứ cố chấp bệnh hoạn trộn lẫn trong mắt bà.
“Đừng lại gần!”
Bà ôm chặt hũ sứ.
“Đưa Linh cho con.” Nam nói.
“Không.” Bà Mai lắc đầu. “Mẹ phải trả nó về. Nó không được ở nhà nữa. Nếu nó còn ở lại, con sẽ chết.”
“Linh không giết con.”
“Con không hiểu! Ông ấy nói nếu không trả cái hạn xuống nước, lễ lần hai sẽ lấy con. Mẹ không thể mất thêm con trai.”
Nam nhìn mẹ qua màn mưa.
“Mẹ mất Linh rồi mà vẫn chưa gọi nó là con gái mẹ.”
Bà Mai run lên.
Dì Hạnh vội nói: “Nam, con bình tĩnh. Mẹ con chỉ muốn cứu con. Hũ này... hũ này vốn không nên giữ trong nhà.”
Nam quay sang dì.
“Dì im đi.”
Dì Hạnh tái mặt.
Nam bước lên cầu từng bước. Khánh Vy xuống xe phía sau, súng không rút, nhưng tay đã đặt sẵn. Cô nhìn hai bên đường, cảnh giác bóng ông Cẩn có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.
“Mẹ.” Nam nói chậm rãi. “Trong phòng thờ, con tìm thấy bài vị mẹ giấu.”
Bà Mai chết lặng.
“Người gánh hạn.” Nam nói. “Đó là cách mẹ thờ Linh suốt mười năm?”
Môi bà run lên.
“Mẹ... mẹ không dám ghi tên nó.”
“Vì sợ nó về?”
“Vì sợ nếu gọi tên, nó sẽ biết đường về nhà.”
Câu đó rơi xuống giữa mưa.
Nam nhìn mẹ, lần đầu tiên thấy hết sự méo mó của nỗi sợ trong bà. Bà không chỉ bị thầy cúng thao túng. Bà đã tự nuôi nỗi sợ đó, chăm nó như một đứa con khác, để nó lớn lên thay cho Linh trong căn nhà họ Nguyễn.
“Linh đã luôn muốn về nhà.” Nam nói. “Nhưng mẹ không cho em có tên để về.”
Bà Mai bật khóc.
“Không phải... không phải mẹ ghét nó. Mẹ sợ. Mẹ sợ từ ngày nó sinh ra. Ai cũng nói nó sinh giờ xấu. Ai cũng nói mắt nó giống người chết. Nó cứ nhìn mẹ như biết hết mọi thứ. Nó nói thấy Diệp. Nó nói dưới bàn thờ có người khóc. Nó nói ba con bán đất. Nó nói Minh ký giấy. Nó nói dì Hạnh dẫn người vào nhà. Mẹ không chịu nổi nữa.”
“Vì nó nói thật.”
“Thật thì sao?” Bà Mai gào lên trong mưa. “Cái thật đó phá nát nhà này!”
Nam dừng lại cách mẹ vài bước.
“Không. Nhà này nát vì mọi người chọn nói dối.”
Bà Mai lắc đầu dữ dội, ôm hũ tro lùi sát lan can cầu. “Đừng ép mẹ. Nếu mẹ không làm, con sẽ chết. Ông Cẩn nói tên con đã lên bàn thờ. Mẹ không thể mất con.”
“Vậy mẹ định mất Linh lần nữa?”
Bà đứng sững.
Nam chìa tay.
“Đưa em cho con. Lần này, con sẽ nghe em.”
Trong giây lát, anh tưởng mẹ sẽ đưa.
Bàn tay bà nới lỏng quanh hũ sứ. Nước mưa chảy xuống mặt hũ, loang qua dòng chữ nhỏ khắc ở đáy mà Nam nhìn không rõ. Bà nhìn Nam, ánh mắt như một người đang đứng giữa hai vực sâu.
Rồi dì Hạnh đột nhiên hét lên:
“Chị Mai, đừng! Nó lừa chị đấy! Nếu không rải xuống, thằng Nam chết thật đó!”
Câu hét ấy phá vỡ khoảnh khắc.
Bà Mai hoảng loạn quay người, nâng hũ sứ lên khỏi lan can.
Nam lao tới.
“Mẹ!”
Nhưng trước khi hũ sứ rời khỏi tay bà, một giọng con gái vang lên từ giữa dòng nước Cầu Đen.
“Mẹ.”
Không phải tiếng hét.
Không phải tiếng khóc.
Chỉ một tiếng gọi rất nhẹ.
Bà Mai cứng người.
Hũ sứ vẫn nằm trong tay bà.
Nam dừng lại.
Mưa như ngừng rơi trong một nhịp.
Trên mặt nước đen dưới cầu, một bóng trắng mờ hiện ra. Không rõ mặt, không rõ thân, chỉ là dáng một cô gái trẻ đứng trên mặt nước như đứng trên nền gạch phòng thờ.
Bà Mai nhìn xuống.
Môi bà run lên.
“Linh...”
Giọng cô gái vang lên lần nữa, rất khẽ, rất buồn:
“Mẹ gọi tên con rồi.”
Hũ sứ trong tay bà Mai trượt xuống.
Nam kịp chụp lấy trước khi nó rơi khỏi lan can.
Nhưng cùng lúc đó, dì Hạnh lao tới giật hũ tro.
Khánh Vy quát:
“Dừng lại!”
Dì Hạnh không dừng.
Trong lúc giằng co, túi vải trong tay dì rơi xuống cầu. Miệng túi mở ra, để lộ một tập giấy tờ bọc nilon và một cuộn chỉ đỏ.
Nam nhìn thấy logo An Lạc Viên trên trang đầu.
Dì Hạnh tái mặt.
Khánh Vy nhặt tập giấy lên.
Đó là hợp đồng chuyển nhượng quyền sử dụng đất thờ tự, phụ lục đền bù, và một tờ cam kết có chữ ký của bà Mai, Hoài Minh, ông Khang.
Ở cuối tập giấy có một trang riêng, tiêu đề:
Biên bản xác nhận thân nhân đồng thuận di dời tro cốt Nguyễn Ngọc Linh.
Ngày ký: ba ngày trước khi Linh chết.
Nam nhìn ngày tháng.
Ba ngày trước khi Linh chết.
Nghĩa là trước lễ cúng, gia đình đã chuẩn bị giấy di dời tro cốt của một người vẫn còn sống.
Bà Mai nhìn tờ giấy, mặt trắng như tro.
Dì Hạnh lùi lại.
Nam cầm hũ sứ trong tay, mắt đỏ lên.
“Ba ngày trước khi Linh chết... mọi người đã ký giấy di dời tro cốt của nó?”
Không ai trả lời.
Dưới cầu, bóng trắng của Linh mờ dần trong mưa.
Trước khi biến mất, giọng cô vang lên lần cuối:
“Anh Nam, em chưa từng được chôn.”