Đế Nhân - Chương 22.5
Chỉ nghe ông Tịnh thở dài một hơi rồi kể lại toàn bộ sự việc từ lúc Đế Nhân sinh ra cho đến khi bỏ xứ mà tầm sư học đạo. Thật ra ông còn ở lại ngôi tháp này chính là để canh giữ và chăm lo hương khói cho nơi này. Xứ mạng này của ông đã được định sẵn, khó mà trốn tránh. Sau khi Cao Hải ôm lấy bức tượng kia chạy nhanh về phía trước, hắn chạy mãi chạy mãi cho đến khí tìm thấy được lối ra bên ngoài, hắn ta mừng rỡ mà cười như điên dại: --- hahaha…. Ta thành công rồi. Ta thành công rồi… ta sẽ là kẻ thống trị trong giới huyền môn dị thuật. Hahaha.. các ngươi… các ngươi hãy chờ ta… hahahaha… Nói đoạn lão ta chạy nhanh hơn rồi thoát ra bên ngoài, đưa ánh mắt nhìn xung quanh thì thấy mình đang đứng dưới một gốc cây me sau lưng tháp, lão ta ngó nghiêng một lúc không thấy ai thì lập tức bỏ chạy thật nhanh lên trên tháp, vội vàng cuỗm lấy mớ hành lý rồi ôm bức tượng vô nhãn mà chạy nhanh về hướng cổng tháp. Cao Hải cứ thế mà cắm đầu chạy trong đêm cho đến khi cách xa ngôi tháp một đoạn, lão ta mới dừng lại, đưa ánh mắt một lần nữa ngó nghiêng xung quanh không có ai thì liền đặt hai bức tượng xuống cạnh nhau, lão ta liền ngồi chắp bằng, đưa tay bắt quyết, lão cười lên điên dại: --- há há há… đợi ta hấp thụ xong linh khí thì các ngươi sẽ biết tay ta… Con Hổ kia, lần trước dám đánh tao ở Tháp ATuLa, lần này tao phải lấy đầu mày. Dứt lời lão ta lầm bầm đọc khẩu quyết, tay từ từ mà vận pháp để thu hết linh khí của bức tượng vào trong mình, chỉ trông chốc lát linh khí đã được lão ta thu nhanh vào người. Mở bừng mắt thì cảm giác đau nhói ở ngực chợt xuất hiện, đưa tay ôm lấy ngực rồi thổ huyết: ---- không… không đúng. Thứ này là giả… là giả… Đưa tay ôm lấy bức tượng Thánh Mẫu mà gào thét, lão tức giận mà cầm nó ném thật mạnh xuống đất, lúc này âm phong từ đâu kéo tới ầm ầm, gió rít qua từng kẽ lá dừa, biết thứ gì đang tìm đến, lão ta run run mà quỳ rạp người xuống, cúi đầu sát đất mà hành lễ. Lúc này bức tượng vô nhãn bị gió thổi bay mất tấm vãi che mặt, một bóng hồn từ từ xuất hiện, Bóng thân to lớn lao nhanh đến ngồi chiễm chệ trước mặt Cao Hải, Vô Nhãn Hắc lên tiếng: ---- Đồ nhi, bức tượng đã lấy được rồi. Thì phải thực hiện giao kèo của chúng ta đi chứ hả… ---- không… Sư Tôn, bức tượng ấy là giả… không phải thật. ---- láo… Dám bảo ta lừa người lấy đồ giả ư. Hừ.. ---- không sư tôn… sư tôn… xin người… nó là đồ giả… khi nào đồ nhi tìm được bức tượng thật thì đồ nhi sẽ giao nộp cho sư tôn một hồn một vía. ---- láo…. Vung chân đá mạnh vào người Cao Hải làm hắn văng ra xa mà thổ huyết một lần nữa, Vô Nhãn đưa bàn tay với con mắt lên mà chớp chớp: --- ngươi đã hút hết linh khí của nó. Rồi lại bảo với ta đó là đồ giả. Để khỏi phải thực hiện giao kẻo của chúng ta. Hừ… ngươi tưởng ta là đứa trẻ lên ba hay sao… ---- đồ nhi nói thật, sư tôn… sư tôn… --- im miệng. Ta đến để lấy những thứ mà ngươi đã hứa với ta. Dứt lời Vô Nhãn Hắc đưa tay lao tới mà rút lấy một hồn một vía của Cao Hải rồi bỏ vào miệng mà nuốt ực vào trong, ---- hahaha… khá lắm khá lắm… hahaha