Người Giữ Miếu - Chương 33 — Người giữ đền mới
Câu hỏi treo lơ lửng giữa sương.
*Ai sẽ ở lại với ta?*
Cả bản im phăng phắc, rúm ró dưới cái khối sương khổng lồ. Ai dám? "Ở lại với" một oan hồn nghĩa là gì, nếu không phải là chết theo, là xuống cái hố tối ấy làm bạn với nàng đời đời? Không một ai dám ngẩng đầu.
Lâm đứng dậy.
Cậu bước lên, đứng thẳng dưới cái khối sương đang chực nuốt chửng mình, và cậu cất tiếng — bình tĩnh, rõ ràng, không một chút run sợ.
"Tôi. Tôi sẽ ở lại với cô, Khao."
Cả bản rúng động. Tiếng xôn xao hốt hoảng nổi lên — họ tưởng thằng bé giữ miếu vừa tự nguyện chọn cái chết, tự nguyện xuống cái hố tối kia làm vật thế mạng cuối cùng.
"Không! Lâm, không được!" Sình lao tới, túm lấy tay cậu, mắt đỏ hoe. "Cậu vừa cứu cả bản, cậu không nợ ai cái gì hết! Cậu không phải chết! Tớ không cho cậu đi đâu!"
Lâm quay lại, mỉm cười với thằng bạn — một nụ cười bình thản đến lạ. Cậu khẽ vỗ tay Sình, ra hiệu cho nó yên tâm. Rồi cậu gỡ tay nó ra, quay lại ngẩng nhìn cái khối sương, và nói tiếp, giọng không một chút run:
"Nhưng tôi sẽ không xuống cái hố đó chết với cô. Cô nghe cho kỹ — vì đây mới là điều quan trọng nhất."
Cậu hít một hơi sâu.
"Trăm năm trước, cô xin được ở lại trong lòng người ta, được nhớ, được làm người nhà. Nếu bây giờ tôi chết theo cô, xuống dưới hố làm bạn với cô trong bóng tối — thì có khác gì đâu? Cô vẫn ở dưới đất, vẫn trong bóng tối, chỉ là có thêm một cái xác bên cạnh. Như thế không phải là về nhà. Như thế vẫn là cô đơn."
"Tôi sẽ ở lại — nhưng ở lại trên này. Sống. Dưới ánh mặt trời." Giọng cậu vang lên, ấm áp. "Tôi sẽ lập đền thờ cô. Và mỗi ngày, tôi sẽ tới. Tôi sẽ thắp hương cho cô, quét dọn cho cô, kể cho cô nghe chuyện trong bản — hôm nay nhà ai cưới, đứa trẻ nào mới sinh, mùa lúa năm nay tốt xấu ra sao. Tôi sẽ ngồi với cô, như một đứa em ngồi với chị gái mình. Cô sẽ không phải nghe tiếng người từ xa nữa, không phải nhìn cuộc sống qua một lớp sương nữa. Cô sẽ là một phần của cái bản này, một phần của gia đình này."
Lâm quỳ xuống, dập đầu trước nàng.
"Và khi tôi già, tôi chết đi, tôi sẽ dạy con tôi, cháu tôi làm như thế. Không phải vì chúng sợ cô. Mà vì chúng biết ơn cô, thương cô, coi cô là tổ tiên của dòng họ. Đời này qua đời khác, sẽ luôn có một người họ Nông ngồi bên cô, gọi tên cô, để cô không bao giờ phải cô đơn thêm một lần nào nữa."
Cậu ngẩng lên, mắt nhoè đi.
"Đó là lời tôi hứa. Một người giữ đền — không phải để trấn cô, không phải vì sợ cô. Mà để làm bạn với cô, vì thương cô."
...
Và ngay khoảnh khắc ấy, Lâm chợt hiểu trọn vẹn cái câu ông nội viết dở.
*"Muốn dứt giao kèo, người họ Nông phải—"*
Phải ở lại. Nhưng không phải ở lại như những đời giữ miếu trước — những người ngồi canh nàng trong sợ hãi, coi nàng là con tà phải trấn, đêm đêm làm lễ như cai ngục canh tù. Cái cách ấy, trăm năm nay, chỉ giam nàng chặt hơn, nuôi nỗi oán của nàng lớn hơn.
Mà phải ở lại bằng lòng thành. Bằng tình thương. Coi nàng là người nhà, chứ không phải con quỷ.
Sợ hãi thì giam cầm. Chỉ có tình thương mới giải thoát.
Ông nội cậu đã tìm ra điều đó, mấy năm cuối đời. Ông định ghi lại. Nhưng lão Đắc đã không cho ông kịp viết nốt. Giờ thì chính Lâm, đứa cháu cuối cùng, đang viết nốt cái vế ấy — không phải bằng mực, mà bằng chính cuộc đời mình.
Cậu áp tay lên tấm bài bạc đã rạn nứt, gọi tên nàng lần cuối, bằng tất cả tấm lòng:
"Khao. Cô về nhà với chúng tôi. Từ nay, cô có người nhà rồi. Cô không cô đơn nữa."
...
Lời khấn vừa dứt.
Cái khối sương khổng lồ lừng lững trên cửa rừng bỗng khựng lại. Tiếng gầm rú tắt ngấm. Cả không gian như ngừng thở.
Sương đông cứng. Không một gợn. Không một chuyển động. Trăm con người quỳ dưới đất nín thở. Bóng Khao đứng đó, bất động. Tấm bài bạc trên tay Lâm nóng ran.
Phía đông, vành mặt trời bắt đầu nhô lên khỏi đỉnh núi. Tia nắng đầu tiên chiếu xiên qua màn sương trắng đang đông cứng.
Lâm ngước lên. Trong cái khối sương khổng lồ ấy, gương mặt Khao hiện ra — và lần này, nó đứng yên giữa hai nửa: nửa cô gái đang ngân ngấn nước mắt, và nửa con quỷ vẫn còn hằn nét oán hờn. Như thể chính nàng, ngay lúc này, cũng đang giằng xé lần cuối giữa việc tin một lần nữa và việc bám lấy nỗi hận đã là tất cả của nàng suốt trăm năm. Cả bản nín thở. Sình nín thở. Lâm cũng nín thở, tay vẫn áp chặt tấm bài bạc nóng ran.
Trong khoảnh khắc ngưng đọng ấy, không ai biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.
Nỗi oán trăm năm — sau tất cả — sẽ tan đi theo tình thương cậu vừa trao?
Hay nó sẽ bùng lên lần cuối, nuốt chửng cả Lâm, cả bản, cả cái bình minh non nớt này?