Đế Nhân - Chương 23.1
Chap 23: Cao Hải như muốn thét lên trong vui sướng, ánh mắt lão sáng rực lên, vì trước mắt giờ đây là bức tượng Thánh Mẫu bằng Kỳ Nam được chạm khắc tinh xảo, từng đường nét rất uyển chuyển. Bức tượng đang được đặt lên trên một bệ thờ nhỏ. Trên bệ thờ là đầy đủ những thứ đồ vật cúng kính. Cao Hải toan đi tới đưa tay chạm vào bức tượng thì *xoẹttt* một luồng lôi điện đánh tới xoẹt qua mặt làm cho lão giật bắn mình, vội lùi về sau rồi đưa tay bắt quyết rồi quét ngang qua mắt mình, trước mắt lão giờ đây là chằn chịt từng tia lôi điện chắn ngang, lão với lấy một ngọn đuốc gần đó, rồi từ từ mà đưa ngọn đuốc ấy vào *xoẹttt* xoẹt* ầmmm* ngọn đuốc vừa chạm vào từng làn lôi điện thì ngay lập tức bị đánh cháy khét rồi phát nổ, Cao Hải ném ngọn đuốc sang một bên rồi lùi về sau, ánh mắt láo liên nhìn xung quanh để tìm cơ quan. Lúc này Cao Hải muốn dùng thần lực mà đánh tan từng làn lôi điện kia, nhưng ngặt nổi nơi lão ta đang đứng là bên dưới điện thờ chính, chỉ cần một tĩnh động phát ra thì ngay lập tức sẽ bị phát hiện, hơn hết Kỳ Nam Thánh Mẫu lại là Thánh Vật của người Champa cổ. Việc một trưởng lão như hắn cố tình chiếm lấy làm của riêng bị phát hiện thì khó mà bảo toàn mạng sống. Đi tới đi lui mà tìm tòi xung quanh, đưa tay sờ hết vách tường này rồi đến vách tường khác, ---- Ta còn tưởng là dễ dàng lấy được nó chứ. Hừ…. rốt cuộc vẫn là những thứ cạm bẫy chết tiệt này. Lão vừa nói vừa mò mẫm, nhưng hai bên tường hoàn toàn không có cơ quan nào, rồi lại cúi xuống mà dò tìm xung quanh trên nền gạch, lúc này ánh sáng của mấy ngọn đuốc vẫn lập loè phát sáng soi bóng lão in trên nền gạch, đưa hai tay mà mò sát đất, mò từ đông sang tây, từ nam sang bắc, nhưng cái nền gạch vẫn không có gì khác thường, lão đưa mắt nhìn vào cái bóng của mình, rồi bất ngờ trong tầm mắt vừa nhìn thấy thứ gì đó, liếc mắt một lần nữa thì in trên nền là bóng của một tấm giấy đang bay qua bay lại, đưa ánh mắt nhìn theo hướng cái bóng kia thì Cao Hải thốt lên: --- Thì ra là mày, Phù Lôi Chú. Rồi quay sang nhìn hướng đối diện thì lão ta lại nhìn thấy thêm một tầm phù lôi khác nằm tít trên cao, những luồng lôi điện đang từ đó mà chiếu xuống bên dưới, nhoẻn miệng cười rồi lão ta lao lên với tay mà xé toạc hai tấm phù kia xuống. Khi đã xé hai tấm phù ra khỏi vách thì lôi điện cũng biến mất. ---- hahahaha….. Quả thật là may mắn với ta. Nói đoạn lão bước tới, nhưng chợt khựng lại, đưa tay thủ thế bắt quyết: ---- Khoan đã, không lẽ chỉ có bức tường lôi điện ấy thôi sao. Không còn cạm bẫy gì khác sao.