Người Thứ Chín Trong Ván Ma Sói - Toàn Văn
Câu chuyện được kể lại từ một đêm không ai trong nhóm muốn nhắc tới ở Đà Lạt
Đà Lạt tháng bảy.
Mưa lất phất từ chiều cho đến tận khuya. Thành phố chìm trong màn sương đặc quánh như khói, khiến những ngọn đèn vàng bên đường chỉ còn là những đốm sáng mờ ảo.
Nhóm chúng tôi gồm tám người, đều là sinh viên năm cuối. Sau kỳ thi căng thẳng, cả nhóm quyết định lên Đà Lạt nghỉ ngơi vài ngày.
Khách sạn chúng tôi thuê nằm trên một con dốc khá vắng, cách trung tâm thành phố không xa. Đó là một khách sạn cũ có kiến trúc kiểu Pháp. Tường sơn màu vàng nhạt đã bong tróc nhiều chỗ. Hành lang lát gỗ phát ra tiếng kêu cót két mỗi khi có người đi qua.
Lúc nhận phòng, chị lễ tân trẻ tuổi đưa chìa khóa rồi dặn:
– Nếu tối nghe tiếng động ngoài hành lang thì đừng quá lo. Nhà cũ nên gỗ co giãn, đêm nào cũng có tiếng kêu.
Chúng tôi cười. Không ai để tâm. Đến gần nửa đêm, sau khi ăn uống và đi dạo quanh hồ Xuân Hương, cả nhóm trở về khách sạn. Bên ngoài trời bắt đầu mưa. Không khí lạnh khiến chẳng ai muốn ra ngoài nữa. Thế là như bao nhóm bạn trẻ khác, chúng tôi quyết định tụ tập trong phòng 305 để chơi Ma Sói. Đồng hồ điểm 11 giờ 20 phút. Tám người ngồi thành vòng tròn. Ở giữa là một chiếc đèn pin đặt trên sàn để tạo không khí. Ánh sáng vàng yếu ớt hắt lên những gương mặt lúc sáng lúc tối.
Ban đầu ai cũng cười nói vui vẻ. Tiếng tranh luận vang khắp căn phòng. Nhưng rồi những chuyện lạ bắt đầu xảy ra. Đầu tiên là nhiệt độ. Đang giữa mùa mưa Đà Lạt nên lạnh là chuyện bình thường. Nhưng cái lạnh xuất hiện trong phòng lúc ấy khác hẳn. Nó đến đột ngột. Như thể ai đó vừa mở tung cánh cửa của một hầm băng. Linh ngồi cạnh cửa sổ khẽ rùng mình.
– Mọi người có thấy lạnh bất thường không?
Mấy đứa con trai cười:
– Chắc tại sợ rồi.
Nhưng ngay cả chúng tôi cũng bắt đầu cảm nhận được. Không khí lạnh tới mức hơi thở hiện rõ trước mặt. Trong khi cửa sổ đóng kín. Máy lạnh chưa bật.
Ván đầu tiên kết thúc bình thường. Đến ván thứ hai. Khi người dẫn chuyện đọc:
– Đêm xuống… dân làng đi ngủ…
Đèn phòng bất ngờ tắt phụt. Cả căn phòng chìm trong bóng tối. Một vài tiếng la thất thanh vang lên. Khoảng năm giây sau điện sáng trở lại. Chúng tôi thở phào. Nhưng điều kỳ lạ là điện thoại của một người trong nhóm vẫn đang quay video. Khi mở ra xem lại. Trong khoảnh khắc căn phòng tối đen ấy, camera ghi được một hình bóng đứng sát phía sau lưng Tuấn. Một bóng người rất cao. Rất gầy. Mái tóc dài phủ xuống trước mặt.
Đoạn video chỉ kéo dài vài giây. Khi đèn sáng lên thì hình bóng ấy biến mất.
Mọi người bắt đầu thấy bất an. Nhưng thay vì giải tán, đám sinh viên gan lì lại muốn tiếp tục. Một phần vì tò mò. Một phần vì nghĩ rằng đó chỉ là lỗi camera. Ngoài cửa kính, mưa rơi nặng hạt hơn. Tiếng gió rít len qua khe cửa nghe như tiếng ai đang thì thầm.
Đồng hồ lúc ấy chỉ 12 giờ 15 phút.
Ván thứ ba bắt đầu.
Người dẫn đọc:
– Sói thức dậy…
Bỗng nhiên từ cuối hành lang vang lên tiếng bước chân.
Cộc…
Cộc…
Cộc…
Tiếng giày cao gót.
Rõ ràng. Chậm rãi. Như có một người phụ nữ đang đi tới. Âm thanh ngày càng gần. Rồi dừng lại ngay trước cửa phòng 305.
Cả nhóm nín thở. Không ai nói một lời.
Năm giây…
Mười giây…
Mười lăm giây…
Không có tiếng gõ cửa.
Không có tiếng mở cửa.
Không có bất cứ âm thanh nào khác.
Nhưng khi Tuấn lấy hết can đảm mở cửa ra…
Hành lang hoàn toàn trống rỗng. Không một bóng người. Lúc ấy, một cảm giác bất an bắt đầu lan rộng. Chúng tôi quyết định gọi xuống lễ tân. Người trực đêm nghe máy. Sau khi nghe kể về tiếng bước chân, cô gái bên kia im lặng vài giây rồi hỏi:
– Các anh chị đang ở phòng 305 đúng không?
Cả nhóm giật mình.
– Sao chị biết?
– Vì tầng đó tối nay chỉ có phòng của các anh chị.
– Không có khách nào khác à?
– Không.
Câu trả lời khiến ai nấy lạnh sống lưng.
Khoảng 1 giờ sáng. Huy lấy điện thoại chụp một tấm ảnh tập thể. Mọi người cố cười thật tươi. Tiếng “tách” vang lên. Tấm đầu tiên bình thường. Tấm thứ hai bình thường. Đến tấm thứ ba. Cả căn phòng im bặt. Ở góc ảnh, phía sau chiếc ghế trống, xuất hiện một cô gái.
Mặc váy trắng.
Mái tóc đen dài.
Khuôn mặt tái nhợt.
Đôi mắt đen sâu thẳm.
Điều đáng sợ là không ai trong nhóm nhìn thấy người đó khi chụp ảnh.
Linh bật khóc.
Một vài người bắt đầu đòi về phòng.
Nhưng đúng lúc ấy.
Tiếng gõ cửa vang lên.
“Cốc…”
“Cốc…”
“Cốc…”
Ba tiếng đều đặn. Như có người dùng đầu ngón tay gõ nhẹ. Tuấn lao tới mở cửa. Không có ai, chỉ có màn sương dày đặc tràn vào từ hành lang. Anh đóng cửa lại. Mặt tái mét.
– Tao thề là vừa thấy có người đứng ở cuối hành lang.
– Ai?
– Một cô gái.
Cả nhóm nhìn nhau. Không ai dám cười nữa. Chúng tôi bắt đầu thu dọn đồ để giải tán. Đúng lúc đó, Linh đột nhiên nói:
– Khoan…
– Sao vậy?
– Mọi người đếm lại xem có bao nhiêu người.
Một đứa cười gượng:
– Tám người chứ còn bao nhiêu.
Nhưng Linh lắc đầu.
– Không…
– Tao luôn có cảm giác từ đầu giờ có thêm một người ngồi trong vòng tròn.
Không khí lập tức đông cứng. Tất cả bắt đầu đếm.
Một…
Hai…
Ba…
Bốn…
Năm…
Sáu…
Bảy…
Tám.
Đúng tám người, không thiếu, không thừa. Nhưng khi mở lại tấm ảnh vừa chụp, ai cũng phát hiện điều kinh hoàng. Có chín khuôn mặt, tám khuôn mặt quen thuộc và một khuôn mặt lạ.
Sáng hôm sau, chúng tôi trả phòng ngay khi trời vừa sáng. Người quản lý khách sạn là một người đàn ông ngoài sáu mươi tuổi.
Nghe kể xong, ông không hề ngạc nhiên, ông chỉ lặng lẽ châm một điếu thuốc. Rồi kể:
– Hơn hai mươi năm trước, có một cô gái trẻ đến đây du lịch một mình.
– Cô ấy ở đúng phòng 305.
– Đêm đó cô ấy đột ngột qua đời vì bệnh tim.
Ông ngừng lại. Ánh mắt nhìn lên tầng ba.
– Từ đó đến nay, rất nhiều khách nói từng nhìn thấy một cô gái mặc váy trắng xuất hiện quanh khu vực ấy.
– Đặc biệt vào những đêm mưa.
Chúng tôi rời khách sạn trong tâm trạng nặng nề. Ai cũng nghĩ rồi thời gian sẽ khiến mọi chuyện trôi qua.
Nhưng không.
Một tháng sau, Huy vô tình mở lại bức ảnh hôm đó. Cậu phát hiện điều mà trước đây không ai để ý.
Người con gái trong ảnh không nhìn vào máy ảnh. Cô ta đang nhìn thẳng vào Huy. Chính xác là vị trí Huy đứng lúc chụp.
Và khi phóng lớn hết cỡ. Bên dưới mái tóc dài che khuất khuôn mặt. Có một dòng chữ mờ như được phản chiếu trên kính phía sau. Chỉ bốn chữ.
“CHO TÔI CHƠI VỚI.”
Ngay ngày hôm sau, Huy xóa toàn bộ ảnh của chuyến đi. Nhưng kỳ lạ là tấm ảnh đó vẫn xuất hiện trở lại trong thư viện điện thoại. Xóa lần nào cũng có lại. Cho đến khi chiếc điện thoại bất ngờ hỏng hoàn toàn.
Không thể khởi động, không thể lấy dữ liệu, không thể sửa chữa. Người thợ chỉ nói một câu:
– Tôi chưa từng thấy máy nào lỗi kiểu này.
Đến tận hôm nay, tám người trong nhóm vẫn còn giữ liên lạc.
Mỗi lần nhắc đến Đà Lạt, mọi người đều cười.
Nhưng không ai nhắc đến khách sạn ấy.
Không ai nhắc đến phòng 305.
Và đặc biệt…
Không ai còn dám chơi Ma Sói sau nửa đêm trong những khách sạn cũ.
Bởi vì có những ván chơi mà người tham gia không chỉ có người sống.
Và đôi khi…
“Người thứ chín” đã ngồi trong vòng tròn từ trước khi trò chơi bắt đầu.