Lục Bình Trôi Ngược - Chương 17 - Miếu Cũ Trăng Máu và Kẻ Thế Chân Cuối Cùng
Đêm đó, tôi quay lại miếu Âm Nương. Trăng đỏ mọc chậm rãi như máu nhỏ từ khe trời. Bọc vải xưa – nay đã hoen mùi đất và tro – tôi mang theo đặt trước miếu. Gió bốc lên từ đất, mang mùi tanh như ruột cá lâu ngày.
Ông Sáu đã đợi tôi sẵn. Trên tay ông là một đèn dầu cũ và chiếc chiêng đồng nhỏ.
— “Tối nay là đêm cuối. Nếu không chịu… thì cả đời này, mày không còn là mày nữa. Mà là vỏ xác cho nó ở.”
Tôi gật. Không còn đường lùi.
Nghi thức bắt đầu.