Đừng Gõ Bát 3 Lần - Chương 7 - Kết
Mụ Hoa kinh hãi hét lên rồi ngồi bật dậy, lùi hẳn vào góc giường, toàn thân mồ hôi chảy ra đầm đìa. Mất mấy giây sau mới biết là mình vừa nằm mơ. Nhưng giấc mơ thật đến nỗi hình ảnh bà Hằng làm mụ vẫn run lẩy bẩy. Mụ Hoa kinh hãi tưởng tượng ra ngay lúc này, cái thân xác khô đét như ma đói đang nằm dưới gầm giường, có thể lao ra bất cứ lúc nào nên ba chân, bốn cẳng chạy luôn ra nhà ngoài mà quên cả xỏ guốc.
Mụ kinh hãi đến độ phải mất một lúc mới châm được ba nén nhang, tay run run cắm lên cái bát nhang đã nguội lạnh từ lâu và sì sụp khấn vái. Trong phòng con trai mụ phát ra tiếng cười đùa như có đông người lắm, mụ rụng rời quay đầu nhìn thì chỉ có không gian lạnh lẽo, đen đặc.
Vừa quay đầu lại thì mụ kinh hãi á khẩu ngã ngồi ra phía sau, trên ban thờ lúc này, đứa con trai đang trần truồng ngồi chồm hỗm, khoanh chân ôm cái bát nhang đang lờ mờ khói hương mà gõ điên cuồng. Hai con ngươi nó đỏ quạch nhìn mụ chằm chằm như uất hận. Dội vào tai mụ là thanh âm như vọng về từ cõi địa ngục u tối :
– Chồng mày hiếp mẹ tao khi bà mang thai tao được ba tháng, chúng mày còn nhẫn tâm đập chết bà rồi vùi xác ở gốc cây Gạo. Mày còn đập phá bàn thờ bà tao, rồi sai chúng nó chặt đầu bố tao và ném xác ông ở khe vực. Tao xin Diêm Vương cho tao đầu thai trở về cõi trần mà tìm mày báo oán. Mày chết không hết tội !
Ngay lúc này, ở gầm giường phát ra từng tiếng rin rít như tiếng móng tay người cào trên nền gạch. Hoà cùng tiếng gõ của bát hương trong đêm tối cực kì chói tai, mụ Hoa run rẩy bò lết ra cửa kêu cứu nhưng tiếng thét bị tắc nghẹn nơi cổ họng. Ở phía ngoài cổng, thân ảnh hai vợ chồng Ngọc Trâm đã đứng sẵn từ bao giờ đang giơ tay vẫy gọi.
” Đừng gõ bát 3 lần ”