Đất Ma – Quyển 1: Bắc Hành - Chương phụ lục: Giao lưu với độc giả
Ờm, hiểu nôm na là tớ câu giờ một chương để nói một chút thông tin bên lề về Bắc Hành cũng như chia sẻ chút xíu về bản thân tớ. Ai không thích thì bỏ qua cũng được, không ảnh hưởng gì cả.
Bắc Hành là phần tiền truyện của một tiểu thuyết tớ xuất bản bằng tiếng Anh (tự xuất bản thôi), tên là Mắt – Eyes, lấy nhân vật chính là Điền Mục – con của Điền Quý trong Bắc Hành. Thực tế, tên của series tiền truyện bản tiếng Anh là Half – Dead, còn series chính thì là Half – Alive.
Vốn dĩ, bản tiếng Anh của truyện này được viết ra để hút độc giả (bên tây họ gọi là readers magnet á), nhưng vì đằng nào cũng viết ra miễn phí rồi nên tớ đăng bản tiếng Việt lên web luôn.
Bản truyện chính tiếng Việt cũng vẫn còn trôi nổi trên page Cổ Thuyết của bọn tớ ở facebook nhé, không có người lại nghĩ đây là hàng miễn phí nên bản tiếng Việt mới được đăng mạng.
Có ba lí do khiến tớ viết hai bộ truyện này:
– Thứ nhất là để giới thiệu văn hóa Việt, tại bạn bè quốc tế tớ quen cũng rất tò mò chẳng biết văn hóa Việt Nam ra sao, khác gì so với các nước đồng văn như Trung Quốc hay Nhật, Hàn.
– Thứ hai, nói nhỏ với nhau một câu, đừng mong chờ người tây đọc rồi dịch truyện của ta sang tiếng họ. Cái họ đang làm dưới chiêu bài “đa dạng văn hóa” là để người mang gốc Á nói chung và gốc Việt nói riêng viết truyện, lúc đó văn hóa thể hiện nó đã khác nhiều rồi. Nó gần như một dạng chiếm dụng văn hóa ấy. Còn tớ thì muốn chống lại cái hành động này. Nói chắc nhiều người khó hình dung, chứ lắm khi đọc truyện do tác giả gốc Á viết mà cảm tưởng xã hội trong truyện là xã hội Tây, được sơn màu da lên mà thôi. Thậm chí những tác giả này có người còn không biết cách tạo tên nhân vật Á Đông, nên vay mượn tên nhân vật thần thoại, lịch sử. Thôi thì nào là Tô Đát Kỷ là nữ hoàng, đóng đô ở núi Võ Đang có cận thần là Khương Tử Nha, nhưng tướng soái lại có Sát Hãn Đặc Mục Nhĩ. Võ Tắc Thiên (tên là Tắc Thiên nhá) và Lý Thế Dân điều khiển robot. Hoặc một cô bé người Việt, Nam Kỳ những năm 1890 có tên Bí Ẩn Hwa Trang, gia đình ngồi dưới sàn nhà toàn c** và nước đ** ăn cơm. Thề chứ nhiều khi đọc suýt khóc, người nóng phừng phừng, não thì kêu gào đòi đình công với bỏ việc.
– Thứ nữa là vì tớ không thích cách người tây họ viết truyện kỳ ảo. Trong các tiểu thuyết hiện đại của họ, con người đại đa số là yếu đuối, ngu muội và bất lực trước các thế lực siêu hình. Con người được họ xây dựng kém xa so với các sinh vật huyền bí khác như người sói, elf (thật ra dịch là tiên hay yêu tinh đều chưa chuẩn lắm), ma cà rồng. Mà tớ thì lại thích chủ nghĩa “nhân chủ” hơn.
Về cảm hứng, thì truyện lấy cảm hứng chủ yếu từ các tích truyện trừ ma diệt quỷ ở nước ta, các bộ phim trừ ma của Lâm Chính Anh và một bộ truyện tranh là U Minh Ngụy (Quỷ) Tượng gần đây.
Nói về nhân vật, Điền Quý có ba nguồn cảm hứng chính là thói ngông của Trạng Quỳnh, còn lúc bắt ma thì có vài người đọc nhận xét có nét giống Jack Sparrow và John Constantine. Thôi thì chắc ở đây có người đồng ý có người không, vì mỗi người một cảm nhận.
Về phần Phượng Ngân, nhân vật này gần như một dạng nhân vật phản thể loại (anti genre, không biết dịch sao cho trôi). Thú thực thì mình không hoàn toàn thích kiểu xây dựng nhân vật nữ của người tây cho lắm. Bọn họ định nghĩa nhân vật nữ mạnh mẽ là phải đánh đấm giỏi, mồm mép chua ngoa (thậm chí là mồm nhanh hơn não) và quan trọng nhất là phải phá vỡ các giá trị truyền thống, bất kể là tốt hay xấu. Còn phụ nữ truyền thống thì thường được thể hiện là yếu đuối, cam chịu và nhu nhược. Thành thử, Phượng Ngân, cũng như nữ chính trong bộ truyện đã xuất bản Vũ Thanh gần như một dạng nhân vật để chứng minh là mạnh mẽ và truyền thống không hề xung đột.
Nên nói chung, qua việc nói về xây dựng nhân vật thì chắc bạn đọc cũng biết rồi. Tớ viết vì: “Nếu muốn cái gì đó được làm đúng, tự đi mà làm.”
Đôi điều về cá nhân:
…
…
Viết đến đây tự dưng lại không nghĩ ra được mình có cái điểm gì đáng chia sẻ, nên hay thôi dừng mục này ở đây nhỉ?
Quê nội tớ là Bình Định, dù từ bé tớ sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, nhưng có lẽ vì ảnh hưởng từ ông nội nên cũng khá là hứng thú với võ thuật cổ truyền. Mỗi tội là tớ bị lười mãn tính bẩm sinh nên chẳng tập tành gì, biết lý thuyết thôi.
Nhà ngoại tớ đang làm đông y ở Hà Nội, nên hầu hết những cái ngũ hành, tứ tượng với kinh mạch linh tinh viết trong truyện là nhớ lại ngày trước bà ngoại kể cho, rồi nghiên cứu thêm.
Tớ có một ông hàng xóm làm thầy phong thủy nên chắc Điền Quý cũng ảnh hưởng từ đấy mà ra.
Vậy thôi, cảm ơn mọi người đã đọc, hi vọng truyện sẽ tiếp tục nhận được sự ủng hộ của mọi người trong thời gian tới.